Lục lang vò đầu bứt tai, cố ý chọc giận nàng: "Đô đốc cần ..."
Vừa xong, một tiếng vang nhỏ, Đa Đệ hung hăng tát một cái.
Lục lang thở hổn hển, chỉ là một nữ tỳ cũng dám đ.á.n.h !
Đa Đệ hề sợ hãi Lục lang, vung nắm đ.ấ.m lên, dám nhắc tới Đô đốc ở mặt Cửu nương, nàng đ.á.n.h tiếp!
Lục lang mất hứng im miệng, hảo hán chịu thiệt thòi mắt!
Sự yên tĩnh hiếm của Giang Châu khiến lòng Cửu Ninh mơ hồ bất an.
Dù Chu đô đốc thật sự liên quan gì với nàng, cũng dễ buông tha Lý Chiêu gây sóng gió mắt ông, Giang Châu chút động tĩnh nào ?
Chẳng lẽ khi Lý Chiêu trốn về Giang Châu xuất hiện con thiêu gì?
A đại an ủi Cửu Ninh, hai nơi cách xa ngàn dặm, thêm khói lửa khắp nơi, nếu thư đang đường việc gì cản trở, tin tức bốn năm tháng cũng chẳng gì lạ, thư của Thập Nhất lang thể ở đường đến.
Hắn đoán sai, hai tháng , cuối cùng khi họ đang bất chấp gió tuyết đến Trường An, thư của Thập Nhất lang khoan t.h.a.i đến chậm, đưa tận tay Cửu Ninh.
Cửu Ninh vội mở thư , nhanh ch.óng xong vô cùng thất vọng.
Trong thư tránh nặng tìm nhẹ, đề cập đến chuyện Giang Châu, chỉ dặn dò nàng bảo trọng chính .
Cửu Ninh thư hồi âm, hỏi Thập Nhất lang tình hình gần đây của Chu đô đốc và Chu Gia Huyên, những chuyện khác nàng quan tâm, cũng thèm để ý, chỉ xác định hai bình an.
Thư xong, nàng gọi A đại tới: "Ngươi tự về Giang Châu một chuyến."
A đại nhận mệnh, cầm thư rời .
Chu Gia Hành hành động đến đây của Cửu Ninh là để tìm Tuyết Đình, nên cố ý tìm nơi ở gần chùa miếu.
Chiến loạn liên tiếp mấy năm, Trường An nhiều dị tộc công phá xâm chiếm, nhà cao cửa lớn đều dẫn cả nhà bỏ trốn. Gần đây Khiết Đan xuôi Nam càng khiến lòng thêm phần lo sợ, bách tính trong thành run sợ, hoảng hốt mỗi ngày. Đô thành phồn hoa đây còn huyên náo như nữa, thần sắc đường vội vàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/he-thong-thanh-mau/chuong-377.html.]
Cửu Ninh vẫn nghĩ đến việc tìm Tuyết Đình, nên cũng còn tâm trạng để thưởng thức phong cảnh trong phường. Sau khi tiễn A đại, rửa mặt xong, nàng bê cơm thẳng phòng của Chu Gia Hành.
Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu, Chu Gia Hành bàn sách mà trầm tư, bàn là từng tấm da cừu trải , là những bản đồ chi tiết của phía Bắc theo thứ tự như Trường An, U Châu, Linh Châu và các khu vực khác, địa đạo núi non, thành trì sông ngòi, tất cả đều đ.á.n.h dấu rõ ràng, vẽ tỉ mỉ.
Cửu Ninh đoán bản đồ bàn sách chắc chắn là Chu Gia Hành dựa kinh nghiệm mấy năm nay nam bắc mà vẽ , nếu thì thể chính xác như .
"Đến giờ ăn ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh đặt hộp cơm xuống .
Chu Gia Hành chăm chú.
Nàng gọi một tiếng, lúc mới lấy tinh thần, ừ một tiếng, nâng bát lên ăn cơm, quên cầm trong tay đũa mà là b.út than thô.
Nhìn thấy sắp dùng b.út than thô để múc cơm ăn, Cửu Ninh bật , nắm c.h.ặ.t t.a.y , tách các ngón tay , lấy cây b.út than thô nhét cho một đôi đũa.
"Nhị ca, tình thế nghiêm trọng ?"
Chu Gia Hành ừ một tiếng.
Cửu Ninh từ miệng mấy A Sơn , Chu Gia Hành ngại ngàn dặm xa xôi đến Trường An, là vì bộ tộc từng cưu mang .
Khi còn trẻ, một mang tro cốt của mẫu về quê an táng, gặp nạn ở Sa Châu, may mà cứu, bộ tộc cứu chính là bộ tộc của thành chủ Tô Mộ Bạch.
Dĩ nhiên Chu Gia Hành rời khởi Tô Mộ Bạch nhưng khi bộ tộc gặp nạn, vẫn ngàn dặm xa xôi chạy tới cứu giúp.
Khiết Đan xuôi Nam, bộ lạc Tô nguy trong sớm tối.
Nói đến Khiết Đan, họ vốn là dân tộc du mục ở phía Bắc U Châu, còn vây trong chế độ bộ lạc lạc hậu. Những năm thường xuyên chiến tranh loạn lạc, nhiều nhân sĩ Trung Nguyên chạy trốn đến Khiết Đan, bộ Da Luật trong Khiết Đan bổ nhiệm Hán mưu sĩ, khai khẩn đất đai, xây dựng thành trì, thông thương với Hán, tạo văn tự Khiết Đan, noi theo Trung Nguyên chế định pháp quy, thực lực nhanh ch.óng cường thịnh. Tù trưởng Da Luật thỏa mãn với co đầu rút cổ, g.i.ế.c hết tù trưởng bộ lạc khác, thôn tính bộ lạc Khiết Đan, còn về phía Tây xâm từng bước xâm lược Nữ Chân, Đột Quyết, nắm bốn mươi vạn quân, sẵn sàng trận, chuẩn Nam chinh Trung Nguyên.
Bộ lạc Tô hiện ngay tuyến đường Khiết Đan xuôi Nam, những võ sĩ đóng giữ ở bộ lạc đang tìm cách cầu cứu các thương đội rải rác khắp nơi, những buôn bên ngoài lượt chạy về.