Đáng tiếc vận khí , Chu Gia Hành xem là gian tế của Chu gia nên chỉnh đốn một trận.
Vừa Thập Nhất lang may mắn thấy Chu Gia Hành dẫn binh phục kích binh tinh nhuệ mà Chu thứ sử an bài đó ở hẻm núi, mắt thấy xung phong đầu, trở tay cầm kiếm c.h.é.m từng cái đầu một, Thập Nhất lang sợ tới mức hồn phi phách tán. Nghe Chu Gia Hành chuyện, ôm hai tay run lên vài cái , một bước dài vọt tới phía Cửu Ninh, nắm lấy tay nàng, kích động tới năng lộn xộn.
"Cửu, Cửu nương... G.i.ế.c..."
Cửu Ninh rút tay , vỗ mu bàn tay Thập Nhất lang: "Thập Nhất ca, đừng về Giang Châu."
Thập Nhất lang sửng sốt.
"Chỉ bằng lời lúc tiễn biệt, Sứ quân sẽ trọng dụng ."
Cửu Ninh đang thì dừng ho vài tiếng, tiếp: "Huynh tìm Đô đốc..."
Nàng giật .
Thập Nhất lang liếc nàng, dám chuyện.
Một lúc , Cửu Ninh mỉm , tiếp: "Huynh tìm a ông của , cho ông chuyện xảy trong nhà, đừng gạt ông , cho ông sự thật... Sau theo a ông."
Chu thứ sử và Chu Gia Ngôn đều lấy thế uy h.i.ế.p Cửu Ninh.
Không cần họ , nàng lựa chọn tự thẳng thắn tất cả với Chu đô đốc.
Hôm nay Chu thứ sử thể lợi dụng thế của nàng để uy h.i.ế.p nàng, thể voi đòi tiên , ép nàng chuyện khác?
Đưa nàng con tin chỉ là bước đầu tiên.
Cũng giống như kiếp , chờ nàng lớn lên, họ còn ép nàng thành , để nàng hy sinh nhiều hơn nữa.
Cho nên nàng tuyệt đối tới Ngạc Châu.
Kiếp bắt đầu từ Ngạc Châu, kiếp nàng xoay chuyển vận dữ.
Thay vì nắm nhược điểm, suốt ngày sợ hãi, bằng để tự nàng vạch trần bí mật .
Mọi đoạn tuyệt, ai sợ ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/he-thong-thanh-mau/chuong-366.html.]
"Đô đốc..." Thập Nhất lang gì đó nhưng ý thức Chu Gia Hành đang ở bên cạnh, lập tức dừng , kéo Cửu Ninh xa.
Chu Gia Hành lạnh lùng .
Hắn xác định Chu Gia Hành thấy gì, Thập Nhất lang mới dừng bước, nhỏ giọng : "Muội tiểu nương t.ử Chu gia, nghĩa là cũng của Nhị lang... Nếu sự thật, bây giờ?"
Cửu Ninh buông tay, : "Dù thế nào, rời khỏi đây ."
Thập Nhất lang lo lắng: "Hay là và tìm Đô đốc, thể thoát khỏi Nhị lang..." Hắn dừng một lúc hạ giọng: "Ca ca của thật đáng sợ, nếu lừa để tới cứu , tức giận thì bây giờ? Hắn là Hồ g.i.ế.c chớp mắt!"
Sau khi Chu Gia Hành sự thật sẽ phản ứng thế nào, thành thật mà thì trong lòng Cửu Ninh cũng yên.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nàng chút quan tâm mà : "Dù thì cũng giống như ở Chu gia, ít nhất sẽ lấy trao đổi gì đó với những khác, Thập Nhất ca, trong lòng rõ, tìm a ông ."
Lòng Thập Nhất lang nóng như lửa đốt nhưng cũng là bây giờ Cửu Ninh thể về Giang Châu, chuyện liên hợp trong ngoài của nàng và Nhị lang truyền về, chừng ngay cả Chu đô đốc cũng sẽ tức giận, để nàng rời với Nhị lang là cách thỏa nhất hiện tại.
Cửu Ninh dặn dò Thập Nhất lang: "Ta sẽ trao đổi con tin với Sứ quân, đến lúc đó tỳ nữ của sẽ nhờ chăm sóc."
Thế đạo gian nan, binh hoang mã loạn, tỳ nữ của nàng thể chạy ngược chạy xuôi theo nàng, hết để họ theo Thập Nhất lang tránh gió.
Thập Nhất lang đồng ý: "Ta sẽ chiếu cói họ thật ... Cửu nương, đừng với Nhị lang là Chu gia, chờ khi khuyên Đô đốc nguôi giận, sẽ dẫn tìm . Đến lúc đó hãy thẳng thắn với Nhị lang."
Cửu Ninh mỉm , thuận miệng đáp .
"Muội thật sự với ?" Thập Nhất lang cầm tay Cửu Ninh hỏi nữa.
Cửu Ninh đẩy bàn tay bẩn của , mắng: "Chỉ bằng hai chúng thì thể tới ?"
Thập Nhất lang trầm mặc, vẻ mặt ảm đạm.
, chỉ Chu Gia Hành mới thể dẫn Cửu nương rời , nếu Cửu nương theo , họ trốn thoát, vẫn sẽ bắt đưa tới Ngạc Châu.
"Được , mau tới Phúc Châu ." Cửu Ninh hạ giọng, vẻ mặt trở nên ngưng trọng: "Lý Chiêu vẫn trốn ở Chu gia, trong binh Giang Châu chắc chắn nội ứng của , bảo tới Phúc Châu, chính là nhắc nhở a ông , bảo a ông cảnh giác Lý Chiêu."
Thập Nhất lang tính nghiêm trọng của sự việc, vội vàng lên, gật đầu đáp ứng.
Cửu Ninh : "Còn nữa, giấu vài thứ ở ngoài thành, trở về tìm thì đều đưa tới Phúc Châu."