Cửu Ninh xác nhận một , lúc mới yên tâm.
Lau t.h.u.ố.c xong, nàng về phòng ngủ ngủ bù.
Chu Gia Hành đột nhiên rời , quản sự còn tìm thế , hôm nay nàng ở trong viện tự luyện kéo cung, đến tiễn đạo.
Buổi trưa thức dậy, dùng bữa xong, Phùng cô bước hồi bẩm vài thương nhân Túc Đặc cầu kiến.
Thương nhân Túc Đặc? Là vì chuyện bán đất ?
Cửu Ninh truyền tin tức bán đất ngoài.
Hình như tới mua đất, chủ nhân nhà họ Tô.
Họ Tô?
Tô Yến?
Cửu Ninh vội : "Mau mời ."
Thị tỳ dời giường lò chính sảnh tiếp khách bên ngoài, Cửu Ninh ở trong giường lò, xung quanh buông lều khói mềm, bên ngoài tuyết bay như bông, tựa hồ tuyết sắp rơi, nhưng trong phòng ấm áp như mùa xuân.
Quản sự dẫn thương nhân Túc Đặc , mấy họ hành lang cởi guốc gỗ, chính sảnh, lễ nghi Trung Nguyên khoanh chân chiếu.
Thị tỳ dâng và trái cây lên.
Khách sáo vài câu, thương nhân Túc Đặc rõ ý mà đến đây: "Lang chủ rời khỏi Giang Châu, ngài lệnh cho chúng đưa cho nương t.ử một món đồ."
Thị tỳ bước lên nhận lấy cái hộp mà thương nhân đưa đưa trong lều.
Hộp lớn, là kiểu khảm ốc sơn đen thông thường, Cửu Ninh nâng lên lòng bàn tay ước lượng, nhẹ.
Mở , bên trong là một bình sứ nhỏ, nàng rút nút thì một hương thơm tỏa từ miệng bình.
Thương nhân Túc Đặc : "Đây là t.h.u.ố.c mở trị thương, hiệu quả , thoa xong chỉ nhanh khỏi mà còn để sẹo."
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh khẽ, thương nhân Túc Đặc đều là nhanh mồm nhanh miệng, nổi tiếng là am hiểu lừa , bất kể là hàng hóa gì, trải qua hoa ngôn xảo ngữ, ba hoa chích chòe của họ thì lập tức biến thành kỳ trân dị bảo hiếm thấy đời. Người keo kiệt hơn nữa cũng sẽ thuyết phục xuất bạc túi, miệng thuộc hạ Chu Gia Hành thành thật như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/he-thong-thanh-mau/chuong-177.html.]
Chẳng lúc họ nên bịa đủ loại truyền thuyết "bí d.ư.ợ.c của cổ quốc Tây Vực","cứu sống c.h.ế.t, thịt hoá xương trắng" gì đó ?
Cửu Ninh đợi một lúc, vẫn thương nhân Túc Đặc khoác, nàng cất kỹ hộp hỏi đoạn đường tiếp theo của các thương nhân chuẩn .
Các thương nhân đáp: "Đương nhiên là Ngạc Châu của Nam An vương, Ngạc Châu thu thuế các thương hộ qua, thương gia Nam Bắc thời điểm hàng năm đều tụ tập đông đủ ở Ngạc Châu."
Phiên trấn phân chia, khói lửa nổi lên xung quanh, những con đường thương mại truyền thống đều chiến tranh cắt đứt, chỉ đường biển xem như thông suốt. Thương nhân từ đường biển đến Trung Nguyên thường ở Quảng Châu, Dương Châu lâu dài, đó định kỳ đường thủy vận chuyển dọc theo Hà Bắc. Địa bàn Nam An vương nhỏ hẹp, chỉ một bàn tay nhỏ của Ngạc Châu, vì thu hút khách thương nên ông tuyên bố công khai rằng tuyệt thu bất cứ thuế phí nào từ thương đội qua cảnh nội. Mấy năm nay, thương đội tràn Ngạc Châu ngày càng nhiều, trong đó bao gồm những hải thương từ đường xa tới.
Vừa Cửu Ninh cũng chuẩn cho quản sự của đến Ngạc Châu một chút, nàng gọi quản sự đến, bảo ông tiếp đãi mấy vị thương nhân Túc Đặc, tiện thể hỏi thăm họ giá cả thị trường.
Quản sự đáp ứng, dẫn thương nhân Túc Đặc lui xuống.
Hàm Thiền cầm bình t.h.u.ố.c mỡ: "Cửu nương, tỳ nữ bảo lang trung xem t.h.u.ố.c dùng thế nào?"
Cửu Ninh nàng lo lắng, sợ t.h.u.ố.c mỡ gì đó , nàng chỉ mỉm , để mặc nàng .
Chu Gia Hành tưởng rằng vết thương trán nàng là do tối qua khi lăn xuống bậc thềm mà , cảm thấy trách nhiệm thuộc về nên mới sai mang t.h.u.ố.c mỡ đến cho nàng.
Đồng thời cũng mượn mấy thương nhân Túc Đặc cho nàng rằng bây giờ là phó thủ lĩnh thương đội, tối qua lừa nàng.
Con của thoạt khó gần, lúc nào cũng tỏ quan tâm đến gì cả, nhưng thật sự chu đáo, cẩn thận như sợi tóc.
Hàm Thiền ngoài một lúc, khi trở về từng bước một, chậm rãi bên trong, tư thế kỳ lạ.
Lúc nàng ngoài là một tay cầm hộp nhưng lúc đổi thành cầm bằng hai tay, mỗi một bước đều cẩn thận.
"Cửu nương, đây chính là đồ !" Vẻ mặt nàng phấn khởi: "Lang trung t.h.u.ố.c mỡ gọi là Ngũ Sắc Cao gì đó, nhưng hiếm lạ, một bình bên ngoài bán một trăm lượng vàng! Hơn nữa cầu mà cung, chỗ mua."
Cửu Ninh chậc lưỡi, một trăm lượng vàng cũng đủ mua hơn chục nam nô cường tráng chịu khó!
Nhìn , Chu Gia Hành còn hào phóng. ...
Chu Gia Hành rời nghĩa là phong ba qua.
Tuy đêm đó ở đây đều là Chu gia, việc trong nhà vốn nên truyền ngoài nhưng nhiều miệng lưỡi như , ngay cả Chu thứ sử cũng tin tức giấu , ngoài dự liệu của , hai ngày , chuyện của Chu Bách Dược truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, trở thành đề tài mà bách tính Giang Châu thảo luận khi rảnh rỗi.