Cửu Ninh kịp nghĩ nhiều, nàng vung roi, nhân lúc đầu ngựa, khi hai con ngựa gần trong gang tấc, cái chân nhỏ ngắn đạp một cái, giang đôi cánh tay, ôm c.h.ặ.t lấy cổ con ngựa mà đang cưỡi.
Chu Gia Hành ngờ tới việc nàng sẽ nhào tới đột ngột như , giật nảy , con ngươi co rụt .
Cửu Ninh ôm c.h.ặ.t, nàng kêu lên một tiếng, chỉ lát nữa là sẽ rơi xuống.
"Ca!"
Nàng dám cậy mạnh, gọi Chu Gia Hành như thể lý chẳng sợ.
Bên tai vang lên một tiếng thở dài, một đôi cánh tay cường tráng vươn tới, đón nàng suýt té xuống lưng ngựa.
Sau khi trời đất cuồng, Cửu Ninh lọt một l.ồ.ng n.g.ự.c lạnh cứng.
Ngựa khiếp sợ, phát tiếng kêu cao v.út, giơ cao móng .
Chu Gia Hành ôm c.h.ặ.t Cửu Ninh , bảo đảm nàng sẽ té xuống , lúc mới quát vài tiếng khiến ngựa yên lòng.
Sau khi ngựa bình tĩnh, sắc mặt âm trầm như nước, cúi đầu quát:
"Ngày thường dạy như thế !"
Giọng điệu thật sự nghiêm khắc.
Cửu Ninh bĩu môi, ôm c.h.ặ.t cánh tay của , lầm bầm: "Lão sư của sắp rời ... Nên quên sạch ..."
Dù cũng vạch trần phận, giờ nàng thể quang minh chính đại chơi với Chu Gia Hành.
Chu Gia Hành cau mày kiếm, bình tĩnh trở .
"Muội thể tìm một sư phụ dạy cưỡi ngựa khác."
Cửu Ninh dậy trong n.g.ự.c của Chu Gia Hành, đưa lưng về phía , đôi tay đặt mu bàn tay đang nắm dây cương của .
" là Nhị ca của , và khác giống ."
Chỉ mới thể khiến hệ thống chịu thua!
Chu Gia Hành ôm Cửu Ninh c.h.ặ.t, ánh mắt rơi cái ót của nàng.
Nàng b.úi tóc xoắn ốc, cài đầy trang sức quý giá, cần cúi đầu thì cũng thể cảm nhận trang sức quý giá lắc lư, lóng lánh ánh vàng ở mắt.
Ngay cả b.úi tóc phía cũng cài một cây trâm bạc chạm khắc kiểu dáng ca lăng tần già bằng vàng.
"Muội ca ca."
Vân Mộng Hạ Vũ
Hắn một cách ung dung, cúi đầu đẩy tay Cửu Ninh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/he-thong-thanh-mau/chuong-174.html.]
Cửu Ninh đầu , nàng nín thở tập trung suy nghĩ, sử dụng bộ sức lực đè c.h.ặ.t mu bàn tay của , cho nhúc nhích.
Đương nhiên chút sức lực đó của nàng của nàng là đối thủ của Chu Gia Hành, cần dùng đến lực, đôi tay giữ c.h.ặ.t lấy động tác của nàng, tay trái nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay của nàng.
Cửu Ninh giãy vài .
Chu Gia Hành ôm nàng, cái cằm cạ qua b.úi tóc xoắn ốc của nàng, cau mày: "Đừng nhúc nhích."
Tay trái giữ c.h.ặ.t cho nàng cử động, xoay xuống ngựa, tay trống nắm lấy dây cương cưỡi ngựa của nàng, dắt ngựa nàng tới gần, đó ôm nàng đặt lên lưng ngựa.
Hắn nhét dây cương trở trong tay Cửu Ninh: "Về ."
Cửu Ninh cam lòng liếc cánh tay của , sức lực lớn như thế.
"Nhị ca... Ta mới là ca ca của mà thôi, đừng ." Nàng lau nước mắt, tay áo run lẩy bẩy, lấy một túi thơm: "Ở chỗ vài bánh vàng, cầm theo bên ."
Khóe miệng Chu Gia Hành khẽ cong lên, nhận lấy túi thơm.
"Không cần."
Cửu Ninh thiếu tiền, thế nên lấy tiền về, liên tục hỏi: "Nhị ca, định ? Huynh tòng quân ư? Sau thế nào thì mới thể ngóng tin tức của ?"
Cửu Ninh đuổi theo hỏi: "Nếu như dấn binh nghiệp thì tại theo a ông? Bên ngoài chiến tranh loạn lạc, tham gia quân ngũ cực khổ, ngộ nhỡ thương thì ai chăm sóc cho bây giờ? Không bằng trở về giúp a ông. A ông thích , khen là một nhân tài, a ông còn dạy trận pháp cho , cũng sẽ lên Giáo Úy, nếu như thế thì đáng tiếc..."
Nàng lải nhải, mở miệng là dừng .
Có lẽ là do Chu Gia Hành cảm thấy phiền vì ồn ào, thế là thở dài : "Ta sẽ tòng quân."
Cửu Ninh ngây .
Chu Gia Hành tòng quân?
Sao thể như ? Không sẽ bộc lộ tài năng trong quân đội, thu phục lòng từng bước ư?
Chu Gia Hành đầu ngựa, phóng về phía bến đò: "Ta chỉ ăn, ngoài vài tháng, bây giờ cần về."
Hắn lời từ biệt, cũng đầu , cứ mà rời .
Cửu Ninh giật .
Nàng suýt quên mất, ngay từ đầu Chu Gia Hành buôn bán giang hồ, thậm chí còn từng khắp hang cùng ngõ hẻm để bán hàng rong.
Chắc dối, những tư binh theo thể là hộ vệ bảo vệ an thuộc đội buôn.
Cửu Ninh kéo dây cương, đưa mắt Chu Gia Hành tụ hợp với tùy tùng của .
Vừa khi thăm dò, nàng thể xác định, quả thật là Chu Gia Hành thái độ thù địch với nàng.