Thấy trong nhóm một tiểu nương t.ử trẻ trung mặc áo gấm cùng một đám lang quân, dung mạo kiều diễm như ánh xuân, ánh mắt mạnh mẽ tự tin, các bách tính tò mò vô cùng, hỏi tiểu nương t.ử là thiên kim nhà nào.
Người chuyện : "Đương nhiên là tôn nữ của Đô đốc, hàng thứ chín, gọi là Cửu nương. Mẫu nàng xuất danh giá, là nữ nhi của Thôi thị ở Bác Lăng, chạy nạn từ Trường An đến Giang Châu chúng ."
Các bách tính chợt hiểu . Khi Thôi thị gả cho Chu Bách Dược, đoàn rước dâu trải dài mười dặm, hoành tráng vô cùng. Những lớn tuổi vẫn còn nhớ cảnh tượng khi .
Nhìn tiểu nương t.ử lưng ngựa trắng, làn da sáng mịn như tuyết, vẻ rực rỡ như ánh bình minh, rạng rỡ tựa minh châu, quả nhiên vài phần giống mẫu nàng.
Khi đến cửa phủ, Cửu Ninh nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa. Đôi giày cao đặt lên bậc thềm đá, phía bỗng vang lên một tràng tiếng quỳ rạp "bịch bịch".
Nàng ngoảnh , thấy một nhóm ăn mặc mỏng manh, cả nam lẫn nữ, đang quỳ phía bên hẻm, cúi đầu vái lạy nàng. Hộ vệ trong phủ chặn họ , cho họ đến gần.
Những cả già lẫn trẻ, ăn mặc tuy tươm tất nhưng dáng vẻ kích động. Thấy Cửu Ninh đầu, họ mấp máy miệng như gì đó.
cách quá xa, Cửu Ninh rõ bọn họ gì. Nàng cầm roi dài trong tay, gõ nhè nhẹ lòng bàn tay, hỏi hộ vệ A đại bên cạnh: "Họ đang quỳ với ?"
A đại bước xuống thềm đá, chuyện với nhóm vài câu cửa phủ: "Họ là Vu gia thôn đến cảm tạ Cửu nương miễn thuế đất cho họ. Hôm nay họ thành bán lương thực nên đến dập đầu tạ ơn."
Nói xong bổ sung: "Họ còn mang ít rau củ tươi hái từ ruộng nhà đến tặng , nhưng quản sự trong phủ chịu nhận."
Cửu Ninh gật đầu: "Bảo họ mang về , thiếu rau ăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/he-thong-thanh-mau/chuong-160.html.]
A đại lệnh.
Cửu Ninh bước cửa phủ.
Năm nay, nàng tiếp quản một phần sổ sách của điền trang, việc đầu tiên là miễn thuế thuê ruộng cho Vu gia thôn. Ruộng đất ở đó quá xa xôi, gần sát với Ngạc Châu, mà Ngạc Châu địa bàn của Chu gia. Chủ nhân Ngạc Châu là Nam An vương, trong những năm gần đây, binh Giang Châu và Viên gia của Nam An vương thường xuyên xung đột. Phía Viên gia còn Lý Nguyên Tông, sớm muộn gì Vu gia thôn cũng sẽ rơi tay Viên gia, vì nàng quyết định từ bỏ Vu gia thôn mà cần suy nghĩ nhiều.
Đất đai trong thời loạn lạc chẳng đáng giá, thêm vài năm nữa, những ruộng đất mà Thôi thị mua ở Giang Châu sẽ Chu gia thu hồi với đủ loại lý do, nàng dự định bán hết điền trang sớm nhất thể để đổi thành tiền bạc.
Tâm trí bận rộn nghĩ đến chính sự, Cửu Ninh để ý đến bầu khí kỳ lạ trong phủ, mãi đến khi về đến Bồng Lai các mới nhận đám thị tỳ ai nấy đều thập thò, vẻ mặt lo lắng.
"Đã xảy chuyện gì? Có ai bắt nạt các ngươi ?"
Hàm Thiền bước tới hầu hạ nàng cởi áo choàng gấm, bằng chiếc áo bông dày, hạ giọng kể: "Cửu nương, hôm nay A lang ngoài bao lâu, Đại lang cãi với Tam lang. Hai ầm ĩ đập phá suốt đến giờ, ai dám can ngăn."
Cửu Ninh khẽ ồ một tiếng, cảm thấy chút kỳ lạ.
Bình thường, hai hòa thuận với . Dù đôi khi bất đồng ý kiến, Chu Gia Huyên luôn chừng mực, để Chu Gia Ngôn nổi giận. Lần là vì chuyện gì mà hai to tiếng đến mức ?
Nàng tùy ý chọn một chiếc khăn choàng thêu hoa mẫu đơn bát bảo nền đỏ để khoác lên vai."Ta qua xem thử."
Vân Mộng Hạ Vũ
Trên đường , Cửu Ninh bước đoán nguyên nhân hai cãi , trong lòng khỏi chút tò mò: Chẳng lẽ vì Ôn Tứ nương?