HÃY YÊU EM THẬT LÒNG - CHƯƠNG 9

Cập nhật lúc: 2024-09-09 17:23:18
Lượt xem: 1,473

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giữa cái nóng 38 độ, trời nắng, một duyệt bước sân tập.

 

Mãi đến khi bắt đầu nghỉ trưa, mới phép ăn.

 

đến căn tin lúc thì chẳng còn mấy món.

 

ăn qua loa bắt đầu buổi huấn luyện chiều.

 

Tan buổi huấn luyện chiều, trở về ký túc xá tắm rửa, mệt rã rời.

 

Đói quá cũng còn sức để ăn ở căn tin.

 

Cuối cùng còn cách nào khác, Tống Thời Việt gọi điện bắt xuống lầu.

 

yếu ớt lao vòng tay của , bắt đầu líu lo kể khổ.

 

Nói một lúc ấm ức ..

 

“Tống Thời Việt, em đói quá…”

 

“Trưa nay em chỉ ăn vài miếng mì sợi siêu dở, em thèm bánh bao nhân cải khô quá.”

 

Tống Thời Việt im lặng đến lạ thường.

 

Sau khi đỡ xuống chiếc ghế dài bên cạnh, lập tức chạy đến căn tin mua bánh bao cho .

 

Anh chờ ăn xong, lấy điện thoại .

 

Không biểu lộ cảm xúc gì, với :

 

"Ăn no thì về ký túc xá nghỉ ngơi ."

 

"Giờ chút việc, lát nữa sẽ tìm em."

 

trong hai giây, cúi đầu xuống.

 

"Được , cứ việc của , em cũng về đây."

 

Anh nghĩ nhiều, bước .

 

nhớ đoạn tin nhắn thoáng thấy điện thoại của .

 

"Anh Thời Việt, thằng đại học năm ba ngu ngốc đó đang ở KTV cổng trường, đến ."

 

lặng lẽ theo Tống Thời Việt mà để phát hiện.

 

Không tại , lúc bất chợt nhớ ủy viên thể thao đ.á.n.h hồi lớp 12.

 

Những mảnh ký ức vụn vặt thoáng qua trong đầu .

 

Cuối cùng, tất cả đều chỉ về một sự thật:

 

Tống Thời Việt luôn giả heo ăn thịt hổ.

 

—-----

 

Linh cảm của xác nhận khi qua cửa kính phòng KTV, thấy Tống Thời Việt một dễ dàng hạ gục bốn , bao gồm cả huấn luyện viên, mà hề tổn thương chút nào.

 

Anh cầm nửa chai rượu vỡ, đầu mảnh thủy tinh sắc nhọn chĩa ngay mí mắt của huấn luyện viên, chỉ cách nhãn cầu đến 3 cm.

 

Đôi lông mày và ánh mắt của lộ rõ sự tàn nhẫn mà từng thấy.

 

Thậm chí, còn nhàn nhã một chút.

 

"Đàn , đang để ý bạn gái ?"

 

Huấn luyện viên lắc đầu liên tục, "Không, , thật sự , bạn học ạ."

 

Tống Thời Việt một cách điềm tĩnh xoay chai rượu trong tay, mảnh thủy tinh lượn lờ ngay gần mắt của huấn luyện viên.

 

"Bạn gái hôm nay chịu ấm ức lớn."

 

"Anh định bù đắp thế nào đây?"

 

Huấn luyện viên run rẩy , "Bạn học, …"

 

—-------------------

 

Tống Thời Việt phí lời thêm, bàn tay đang cầm mảnh thủy tinh sắp đ.â.m lòng bàn tay của .

 

kịp thời ngăn .

 

"Tống Thời Việt."

 

bằng giọng bình thản.

 

cơ thể lập tức dừng .

 

Cho đến khi huấn luyện viên và đám hoảng hốt chạy trốn, vẫn đầu .

 

bước tới mặt , xuống và lấy chai rượu khỏi tay .

 

Tống Thời Việt buông thõng tay, yết hầu chuyển động vài , khàn giọng .

 

"Xin ."

 

im lặng, đáp .

 

Lâu , Tống Thời Việt .

 

"Em định chia tay ?"

 

lập tức ngẩng đầu.

 

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của , bên trong chứa đầy cảm xúc cuồn cuộn, mang theo một sự nguy hiểm như cơn bão sắp ập đến.

 

Hoàn khác với vẻ ngoài ngoan ngoãn thường ngày.

 

thở dài, cuộn tay và đặt lòng bàn tay , để yên tâm hơn một chút.

 

"Tất nhiên em sẽ chia tay chỉ vì chuyện nhỏ ."

 

"Em chỉ hiểu tại lừa dối em."

 

Tống Thời Việt siết c.h.ặ.t t.a.y , mỉm buồn bã.

 

"Tại vì em thích ."

 

"Em chỉ thương hại nên mới đồng ý ở bên ."

 

"Nếu tỏ đáng thương, em sẽ bỏ rơi ."

 

quỳ một chân mặt , hai tay nâng khuôn mặt lên.

 

"Tống Thời Việt, mắt em ."

 

"Trong đó là tình cảm chân thành nhất dành cho ."

 

"Em thể thương hại nhiều , nhưng vì thương hại mà em sẽ ở bên họ."

 

"Tình cảm là thứ rẻ mạt, ai cũng thể bố thí."

 

Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y , đôi mắt đầy sự cố chấp.

 

"Em lừa ."

 

Tống Thời Việt dường như căng thẳng đến mức cực hạn.

 

cúi xuống và nhẹ nhàng chạm môi .

 

Thôi thì, nếu chủ động hôn, em cũng ngại chủ động .

 

"Nếu em lừa , cả đời em sẽ ăn bánh bao nhân dưa muối."

 

Cuối cùng, nét mặt của Tống Thời Việt cũng dần dịu .

 

 

—-------

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hay-yeu-em-that-long/chuong-9.html.]

Đêm tối con hẻm nhỏ.

 

nắm tay Tống Thời Việt, nhảy nhót vui vẻ.

 

"Em , chúng thực sự hợp !"

 

"Anh chiến đấu giỏi, em cũng cực kỳ mạnh!"

 

"Hôm nay em gần như đè bẹp Đinh Viên, cô thể nào đ.á.n.h em, mặt cô chắc chắn sẽ sưng ít nhất một tuần!"

 

Tống Thời Việt xoa nhẹ tay , giọng trầm xuống.

 

"Em cần tay, để xử lý."

 

" Đinh Viên là con gái mà."

 

Tống Thời Việt đáp.

 

"Anh sẽ dùng gậy màu hồng cho phù hợp."

 

phá lên, nhón chân lên và hôn một cái thật kêu .

 

"Em thật sự thích , Tống Thời Việt."

 

Không xa, một tiếng khẽ vang lên, bầu khí chợt nguội lạnh.

 

Lục Chước đang với ánh mắt lạnh lùng.

 

"Vậy là bây giờ em cũng bắt đầu tôn sùng bạo lực ?"

 

"Bởi vì giúp em đ.á.n.h vài trận, em liền thể dứt ?"

 

Tống Thời Việt vẫn còn khó chịu vì câu từng bảo rằng đ.á.n.h Lục Chước.

 

Thấy khiêu khích, Tống Thời Việt mặt biểu cảm bước tới chỗ Lục Chước.

 

vội vàng ôm lấy cánh tay .

 

"Hắn xứng đáng đ.á.n.h với ?"

 

an ủi trấn an , biến thành một chuyên gia tâm lý trẻ em.

 

"Chỉ cần Lục Chước yếu hơn mà. Anh đ.á.n.h thì chẳng khác nào bắt nạt trẻ con."

 

"Anh chỉ cần đụng một cái là ngay, đến lúc báo cảnh sát thì ."

 

—-------------------

 

Cuối cùng Tống Thời Việt cũng dừng .

 

Anh nhạt, Lục Chước từ cao xuống.

 

"Đồ vô dụng."

 

"Thích một mà cũng dám công khai, tư cách gì tranh giành với ?"

 

Lục Chước chạm đúng điểm yếu, lạnh một tiếng, chủ động bước tới.

 

còn kiên nhẫn nữa, lấy bình xịt cay từ trong túi xách và xịt thẳng mặt .

 

Mắt Lục Chước kích thích, rõ đường, loạng choạng lùi và va lưng gốc cây.

 

Không ai giúp , chắc chắn sẽ mất một thời gian dài mới thể mở mắt trở và về trường.

 

, đôi mắt của chắc chắn sẽ tổn thương vĩnh viễn.

 

Nhìn dáng vẻ t.h.ả.m hại của Lục Chước bây giờ, chợt nhớ hình ảnh mưa, cô độc ai giúp đỡ thời điểm học cấp ba.

 

"Lục Chước, hôm nay thấy như thế , mới cảm nhận rằng cuối cùng bước khỏi cơn mưa ."

 

sẽ bao giờ nghĩ ngày hôm đó đầy đau đớn đến nghẹt thở.

 

cũng mong Lục Chước sẽ trải qua những gì giống như từng.

 

hiện tại như thế là quá đủ.

 

Ít nhất, điều chứng minh rằng đời thực sự nhân quả báo ứng.

 

—----

 

Tống Thời Việt giống như Lục Chước , chỉ dùng bạo lực giải quyết vấn đề.

 

Anh thu thập đủ bằng chứng huấn luyện viên quấy rối nữ sinh khác, và Đinh Viên gian lận thi nghệ thuật, hối lộ giám thị, nộp hết cho trường.

 

Ngày hôm , trường học liền đuổi học Đinh Viên, ghi , yêu cầu huấn luyện viên thôi học.

 

Nhanh đến nỗi khiến kinh ngạc.

 

Tống Thời Việt đối diện ánh mắt nghi ngờ của , gõ gõ mi , lười biếng :

 

"Không em thấy rằng thế gian thực sự nhân quả báo ứng ?"

 

vẻ mặt thản nhiên của , nhịn .

 

"Anh thật sự cần đến mức đó, thật đấy."

 

Tống Thời Việt nhún vai, khuôn mặt tỏ chút gì là hối .

 

"Nếu , sợ rằng kẻ bao giờ tỉnh ngộ."

 

"Anh chỉ cho em thấy rằng những kẻ tổn thương em sẽ nhận lấy hậu quả tương xứng."

 

xuống tay đang đan c.h.ặ.t với tay , bỗng cảm thấy trong lòng chợt ấm áp.

 

Quả thật, nhiều điều.

 

Trước đây, từng nghĩ rằng chỉ cần mạnh mẽ hơn, để bất cứ ai tổn thương là đủ.

 

giờ đây, hiểu rằng chỉ cần tự bảo vệ bản mà còn sẵn lòng , dù ngược với cả thế giới cũng bảo vệ .

 

—----

 

và Tống Thời Việt đính hôn khi bắt đầu năm tư đại học. Sau buổi lễ đính hôn, ôm , trong cơn chếnh choáng men say, chiếc ghế treo, hồi tưởng đầu gặp từ thời cấp ba.

 

Anh lười biếng nở nụ , ánh mắt xa xăm.

 

"Lần đầu thấy em, nghĩ em giống như một chiếc bánh nếp tròn vo ."

 

"Khi đó, nghĩ rằng em hợp để gầy , vì gầy thì sẽ còn đáng yêu nữa."

 

Anh xong bật khẽ, " khi những cô gái khác, chẳng thấy sự khác biệt gì, cao thấp, mập ốm đều chẳng cảm giác."

 

chỉnh lời , "Là mù mặt đấy."

 

Anh nghịch ngợm vành tai , "Có lẽ , lúc đó còn nghĩ thích những cô gái mũm mĩm."

 

"Cho đến khi em gầy , mới nhận rằng—"

 

Đột nhiên, siết c.h.ặ.t eo , xoay , để lên đùi .

 

Tống Thời Việt hôn lên ch.óp mũi , nhẹ nhàng :

 

"Em là tiêu chuẩn duy nhất của trong việc chọn bạn đời."

 

"Chỉ cần là em, dù em đổi thế nào, cũng sẽ do dự mà đắm chìm ."

 

vòng tay qua cổ , mỉm :

 

"Thật trùng hợp."

 

"Em cũng ."

 

Khi cả trường đồn thổi rằng mặt sẹo bỏng kín, điều em nghĩ đến là sự xa lánh, mà là nếu chẳng ai chấp nhận ...

 

Em sẽ vui vẻ đón về nhà.

 

(Hoàn)

 

 

Loading...