HÃY YÊU EM THẬT LÒNG - CHƯƠNG 3
Cập nhật lúc: 2024-09-09 17:20:24
Lượt xem: 2,177
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF
Cập nhật lúc: 2024-09-09 17:20:24
Lượt xem: 2,177
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF
Ngày hôm đó, cuối cùng vẫn tự chống tay từ từ dậy.
Ở cửa giảng đường, những lời bàn tán về vẫn dứt.
dũng khí đầu .
Cố chấp về phía phòng bảo vệ, mượn điện thoại để xin nghỉ và đến bệnh viện.
Tai họa liên tiếp ập đến.
Bà nội chuyện trật khớp xương bánh chè, khăng khăng cho rằng đó là do quá béo, đầu gối chịu sức nặng nên mới trật.
Bà bắt đầu kiểm soát nghiêm ngặt chế độ ăn uống của , nhất định giúp giảm cân thành công.
...
—------
nghỉ hai ngày mới trường học.
Buổi sáng chỉ ăn một chiếc sandwich trứng chiên ngũ cốc nguyên cám do bà nội , cảm giác khó chịu.
ngay đó, sự xuất hiện của giáo viên chủ nhiệm thu hút sự chú ý của .
Phía cô là một học sinh mới kỳ lạ.
Cậu đeo khẩu trang và đội mũ bóng chày.
Toàn bộ khuôn mặt đều che kín.
Ánh mắt giáo viên chủ nhiệm đảo quanh một lượt lớp học, cuối cùng dừng ở chỗ .
"Tống Thời Việt, em cạnh Đào Lật nhé."
Dặn dò xong, cô giáo vội vã rời khỏi lớp.
Nam sinh tên Tống Thời Việt xuống bên cạnh , chúng chuyện gì với .
Ngược , lớp trưởng thể d.ụ.c thể giữ im lặng.
Cậu đầu về phía Lục Chước, nháy mắt:
"Chước ca, kìa, trông giống ma quá, che kín cả mặt thế , là hủy dung chứ?"
Đinh Viên bên cạnh Lục Chước góp lời:
"Chắc chắn , thì tại che mặt?"
Lớp trưởng thể d.ụ.c lắc đầu, tặc lưỡi:
“Ma nam với béo nữ.”
“CP mới đây mà.”
Lục Chước từ đầu đến cuối vẫn phản ứng gì, chỉ vô tư xoay cây b.út trong tay, một lời.
—----
và Tống Thời Việt duy trì trạng thái chuyện với suốt gần một tháng.
chuyện, sợ rằng gặp tình huống như với lớp trưởng thể d.ụ.c đây.
hôm đó, buổi trưa khi tan học, để ý thấy đang bò bàn, tay ôm c.h.ặ.t bụng, vai run rẩy nhẹ.
Do dự một lát, quyết định bước đến bên , thăm dò hỏi:
"Bạn... bạn đau dày ?"
Một lúc , mới uể oải đáp một tiếng "Ừm".
Phần cổ của Tống Thời Việt lộ trong khí, đẫm mồ hôi. Rõ ràng là đau đến cực điểm .
"Để đưa bạn đến phòng y tế nhé."
May mắn là hề từ chối sự tiếp xúc của . Thân hình gần 1m9 của dựa phần lớn lên . May mà là một đứa béo tròn, khỏe mạnh, nếu thì thể nào đỡ nổi .
Bác sĩ trường kê cho vài viên t.h.u.ố.c, dặn mua một tô mì nước thanh đạm về.
vội vã chạy căng tin lấy một phần mì, đó nhanh ch.óng trở .
Phòng y tế chỉ còn một Tống Thời Việt.
Cậu dựa ghế, đôi mắt duy nhất lộ , nheo nheo như chút gì đó khinh khỉnh.
"Đã ghét như mà vẫn chịu cứu ?"
"Cậu cũng khá bụng đấy, bạn cùng bàn."
mơ màng "Hả?" một tiếng.
"Mình ghét bạn mà."
"Mình cứ tưởng bạn ghét nên chuyện với thôi."
Cậu nhướn mày, hỏi: "Tại chứ?"
ngập ngừng một lúc đáp thẳng thắn: "Vì béo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hay-yeu-em-that-long/chuong-3.html.]
Tống Thời Việt khẽ , giọng trong trẻo, dễ . Đôi mắt lộ cũng lạ thường, trong veo như mặt hồ lấp lánh gợn sóng nhẹ.
bỗng cảm thấy giống như những gì đồn đại, rằng hủy dung nhan.
—-------------------
Sau ngày hôm đó, mối quan hệ giữa và Tống Thời Việt dần trở nên thoải mái hơn.
cư xử kỳ lạ.
Chưa bao giờ tháo khẩu trang mũ, và ngoài , cũng chuyện với bất kỳ học sinh nào khác.
Cùng với đó, cân nặng của cũng đổi.
Không từ lúc nào, giảm xuống còn 128 cân.
Bà nội hài lòng, rằng nếu giảm xuống còn 115 cân là .
Thật ngờ, đầu tiên nhận gầy là Lục Chước.
Trưa hôm đó, trong đình nhỏ của trường, ăn xong phần cơm bò ít béo mà bà nội chuẩn .
Với tâm trạng chán nản, xách hộp cơm về lớp.
Lục Chước bất ngờ chộp lấy cổ tay khi ngang qua.
Cậu nhíu mày, giọng trầm trầm.
"Cậu ăn kiêng ?"
cố vùng vẫy, trả lời yếu ớt:
"Không liên quan đến ."
"Lục Chước, buông ."
Thay vì buông tay, Lục Chước trực tiếp kéo thẳng đến căn-tin.
"Nếu cứ ăn kiêng, sẽ hạ đường huyết, nhớ ?"
"Cậu định ngất xỉu bên đường đấy ?"
Thật phiền phức.
Thiếu tinh bột đủ mệt .
cảnh cáo cuối:
"Nếu buông tay, sẽ c.ắ.n đấy."
Dù thì cũng lâu ăn thịt lợn.
Lục Chước bật .
Cậu thả tay , môi nhếch lên:
"Cậu đúng là điều."
lùi một bước, một cách điềm tĩnh, chậm rãi thốt bốn chữ:
"Giả vờ giả vịt."
Nói xong, thẳng về lớp.
–
Trong lớp lúc chỉ còn lác đác vài .
Tống Thời Việt cũng mặt.
thấy bò bàn, liền hỏi:
"Cậu đau dày ?"
Cậu từ từ ngẩng đầu lên, khẽ đáp.
Cậu , mắt khép hờ, lông mi rung rung.
" mua t.h.u.ố.c, nhưng quên đường đến phòng y tế ."
"Lúc nãy thấy ở sân, định hỏi nhưng thấy chuyện với một nam sinh, nên phiền."
Đôi mắt của Tống Thời Việt dường như ngấn nước, trông đáng thương.
"Đào Đào, đau quá..."
Ngay lập tức, lòng trắc ẩn trong dâng trào.
"Vậy để mua t.h.u.ố.c cho ! Cậu chờ nhé."
Tống Thời Việt ôm bụng, cố gắng dậy.
" sẽ cùng , tiện thể nhớ đường."
dìu xuống phòng y tế.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.