Hầu phủ diễn sâu: Phu nhân ôm bài vị vàng ròng - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:03:16
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vậy thì ông dậy chứ!” Ta ôm cây cột rơi lệ, “Ôn bá! Ông đất là định bảo vệ mảnh đất ?”

Ôn bá dậy nổi, chỉ thể bất lực hét lớn với :

“Phu nhân! Mau chạy !”

Chạy? Ông võ công mà còn nông nỗi , huống chi là đóa hoa nhỏ yếu ớt như ?

Ta gạt nước mắt, tên thích khách cách đó xa và đám hắc y nhân trong sân.

Trước sói hổ, xem đêm nay chú định bỏ mạng tại đây.

Nghĩ đến đây, mắt đẫm lệ, kiên quyết ôm c.h.ặ.t lấy bài vị buông, bày bộ dáng ung dung chịu c h ế t.

“Phu quân, là trời d i ệ t , quyết cùng sống c h ế t !”

“Không! Phu nhân!” Ôn bá nước mắt già nua tuôn rơi, khi hôn mê còn gào lên với một tiếng: “Dù vì bản , cũng nghĩ cho đứa bé trong bụng chứ!”

Keng ——

Tay thích khách run lên, trường kiếm rơi xuống đất, , đồng t.ử chấn động dữ dội.

Tiếp đó là tiếng hít khí lạnh của những hắc y nhân khác, bọn họ run rẩy.

“Hài t.ử?”

Một tên hắc y nhân mừng rỡ thốt lên: “Ý gì đây? Ta sắp tổ mẫu ——”

Hắc y nhân bên cạnh huých mụ một cái, tiếng chuyện im bặt.

Không ảo giác của , luôn cảm thấy giọng của đối phương giống bà bà .

Mọi , ngay cả bước chân truy đuổi cũng đều dừng .

“Ngươi… ngươi là, ngươi t.h.a.i …”

Giọng của tên thích khách bên cạnh cũng run lên bần bật.

Ta , chuyện chẳng dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ?

Người tịch thu gia sản thì nộp lên quan phủ, Hầu phủ cả nhà chỉ còn một quả phụ ngoại tộc, Hoàng đế vẫn động đến sản nghiệp của Hầu phủ, chẳng là vì m.a.n.g t.h.a.i ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hau-phu-dien-sau-phu-nhan-om-bai-vi-vang-rong/chuong-2.html.]

Ngộ nhỡ đây là một tiểu thế t.ử, thì chính là thừa kế của Hầu phủ, là Hầu gia đời tiếp theo.

Từ đường lung lay sắp đổ, tên thích khách ngưng thần, ngón tay thon dài tùy ý móc một cái, lôi bài vị từ trong cột , bế ngang lên.

Ta luôn cảm thấy, động tác của dường như mang theo vài phần cẩn trọng, nâng niu.

Ngay giây tiếp theo khi hai bọn rời khỏi từ đường, cả tòa kiến trúc ầm ầm sụp đổ, trở thành một đống phế tích.

Đám hắc y nhân sững sờ, một tên trong đó cuối cùng cũng phản ứng , trừng mắt từ đường nứt cả hốc mắt.

“Không —— Tổ từ ——”

Giây tiếp theo, chân giẫm mạnh một cái, thành công im miệng.

Hắn còn thuận đà liếc một cách đầy cẩn trọng.

Ta ngẩn , đây đúng là tổ từ của Hầu phủ, nhưng kích động như cái gì?

Thấy lộ vẻ nghi hoặc, tên thích khách khựng tại chỗ, khi đặt xuống liền lùi hai bước, đột nhiên ho một ngụm m.á.u lớn.

“Đáng c.h.ế.t!” Tên thích khách ôm bụng, ánh mắt lộ vẻ hung quang, “Cái bài vị thương nặng quá, khụ! Ta sắp xong !”

Ta kinh hãi: “Ngươi đừng mà ăn vạ, đ.á.n.h mặt ngươi cơ mà!”

rõ ràng đối phương chuyện, tiếp tục say sưa nôn m.á.u, một tên hắc y nhân phản ứng cực nhanh, phi lao tới.

“Đại ca, ráng chịu đựng! Khốn kiếp, Hầu phủ quả nhiên cao thủ như mây, thể trọng thương chúng !”

Hắc y nhân trừng mắt đầy hung tợn: “Lần ngươi sẽ may mắn như nữa ! Các , chúng rút!”

2

Hôm tỉnh , bật dậy khỏi giường như lò xo.

“Phu quân! Phu quân của !”

Bài vị vàng ròng sáng ch.ói vẫn đặt ngay đầu giường.

Ta vội vàng lao tới kiểm tra, khi xác nhận bài vị sứt mẻ gì, tảng đá lớn trong lòng mới yên vị rơi xuống đất.

Tiểu Thúy thấy động tĩnh xuống giường liền hầu hạ chải rửa, dâng nước.

“Phu nhân, cảm thấy thế nào ?”

Ta lắc lắc cái đầu vẫn còn choáng váng: “Vẫn còn ch.óng mặt.”

Loading...