Hào Môn Trọng Sinh: Sủng Thê Pháp Y - Chương 77

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:34:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cốc cốc cốc..."

Nhan Bạch mở toang cửa, để ánh nắng tràn phòng, trong nháy mắt, căn phòng sáng trưng, cô đưa tay gõ cửa, ánh mắt dường như khó hiểu, trong lớp 7/3.

"Cho hỏi, ở đây xảy chuyện gì ?"

Giọng tự nhiên thu hút sự chú ý của , nữ giáo viên tiên là sáng mắt lên, liên quan đến, thì dễ xử lý , nếu thì hai bên cô cũng dám đắc tội, tiên là đám lớp 7/3 gia thế khủng, đó là cảnh sát đến điều tra khi nhận báo cáo, dù là bên nào, cô cũng dám đắc tội.

"Em Nhan Bạch, cuối cùng em cũng đến, là thế , hai vị cảnh sát đến lớp chúng sáng nay, là họ nhận báo cáo của một học sinh trường , chỉ đích danh em đe dọa đến sự an tính mạng của , hôm qua nghi ngờ cố ý gây thương tích cho , bây giờ học sinh đó đang trốn trong đồn cảnh sát chịu , sáng nay cảnh sát đến tìm em là tìm hiểu tình hình, đừng áp lực gì cả, cứ sự thật , giáo viên và các bạn đều tin tưởng em."

Nữ giáo viên vội vàng tiến lên giải thích ngọn nguồn cho Nhan Bạch, khi thấy Nhan Bạch đến, cô liền thở phào nhẹ nhõm, Nhan Bạch luôn là một học sinh ngoan ngoãn lời, tin tưởng sẽ cô khó xử.

Trên thực tế, Nhan Bạch cũng nữ giáo viên thất vọng.

Nhan Bạch khẽ gật đầu, tiên cất cặp sách ngăn kéo, an ủi Kỷ Như Ngọc đang lo lắng , đó đầu , về phía bục giảng, hai cảnh sát trung niên mặt, mỉm .

"Vâng, xin hỏi hai chú hỏi cháu điều gì ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/chuong-77.html.]

DTV

"Cháu trong bức ảnh ?"

Một trong hai cảnh sát lấy một bức ảnh, bức ảnh dường như chụp từ camera giám sát nào đó, đó là một nam sinh mặc đồng phục trường học của bọn họ, trông 15-16 tuổi, nửa bên mặt sưng vù, cổ còn một vết cắt màu đỏ, nếu sâu thêm chút nữa, e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng, cũng một vết thương nhỏ.

Tình trạng trông tệ, co rúm trong góc, như chim sợ cành cong, như thể sợ ai đó xuất hiện.

"Người... ..." Nhan Bạch trong bức ảnh, trong mắt mang theo vẻ kinh ngạc và chút lo lắng, một nửa thì im bặt, cụp mắt xuống, lông mi run rẩy, che khuất hơn nửa đôi mắt, c.ắ.n môi .

Hai cảnh sát đều là lính mới, từ khi Nhan Bạch thấy bức ảnh, họ cẩn thận quan sát sự đổi mặt cô, nắm bắt sự lo lắng và kinh ngạc thoáng qua trong mắt Nhan Bạch, hai chắc chắn trong lòng, xem , cô bé thực sự liên quan đến chuyện .

"Cháu ?" Một trong hai cảnh sát lên tiếng hỏi Nhan Bạch.

"Cháu... xin , cháu nên gì." Nhan Bạch tỏ vẻ khó xử, như thể che giấu, đôi mắt to tròn lúc trong sáng thuần khiết, long lanh như sương mù, c.ắ.n chặt môi , hai cảnh sát mặt, khuôn mặt trẻ con trắng nõn trông vô cùng ngây thơ vô tội, nhưng hành động thôi khiến nghi ngờ.

"Cháu , nếu... nếu cháu gì, thì chúng chỉ thể mời cháu đến đồn cảnh sát để tìm hiểu tình hình." Hai cảnh sát dáng vẻ của Nhan Bạch, nhất thời , đành dịu giọng với Nhan Bạch, hy vọng cô bé loli mặt đừng sợ.

Thực , họ cảnh sát nhiều năm như , cũng chuẩn, khi thấy Nhan Bạch, ấn tượng đầu tiên là khí chất trong sáng thuần khiết của cô, sẽ chuyện , chắc là một lương thiện.

 

Loading...