Nhan Bạch và Kỷ Bạch Mặc rời , việc trong làng giao cho Kỷ Như Ngọc xử lý.
Đầu tiên là đưa học sinh lớp 7/3 bằng trực thăng bay qua vực sâu, rời khỏi ngôi làng hẻo lánh , đó là để của Kỷ Bạch Mặc trói những trong hang động, đặt lên trực thăng, đưa đến đồn cảnh sát. Những vụ án , tất cả học sinh lớp 7/3 đều là nhân chứng, dù là vụ án nhiều năm vụ án gần đây, cũng sắp kết thúc.
Trên máy bay, Uông Viễn tỉnh , nhưng vẫn luôn im lặng ngoài cửa sổ, vẻ trầm mặc, hề sợ hãi, cũng hề phẫn nộ, ngược như đang đắm chìm trong suy nghĩ của riêng .
Liễu Văn Kiệt cũng như điều gì đó lo lắng, Uông Viễn, ngôi làng dần dần xa khuất trong núi, tay chậm rãi siết chặt, từ từ buông , cụp mắt xuống, đột nhiên hỏi Uông Viễn.
"Anh hối hận ?" Có hối hận ? Rõ ràng đang lợi dụng , nhưng vẫn giả vờ như , mặc kệ lợi dụng, dẫn đến kết cục như ngày hôm nay.
"Không, nghĩ, bây giờ giải thoát ..." Khuôn mặt trẻ trung của Uông Viễn nở nụ nhạt, ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài, đúng , giải thoát , và Liễu Văn Kiệt đều giải thoát , chuyện năm đó chính miệng những đó , mà những học sinh đều là nhân chứng thấy.
Họ sẽ nhận sự phán xét mà họ đáng nhận, sự phán xét của pháp luật.
Liễu Văn Kiệt Uông Viễn , im lặng, mặt phủ một bóng u ám.
"Thầy, thầy đừng quá buồn." Liễu Chí Bân cho rằng Liễu Văn Kiệt buồn vì bạn đột nhiên biến thành hung thủ g.i.ế.c , nên lên tiếng an ủi.
Liễu Văn Kiệt lắc đầu, Uông Viễn, ánh mắt vô cùng phức tạp. ...
Bên , máy bay trực thăng của Nhan Bạch.
"Anh định cứ ôm như mãi ?" Nhan Bạch ngước mắt lên, đôi mắt đen láy khuôn mặt Kỷ Bạch Mặc, cả cô trông trong sáng xinh , khóe miệng nở nụ ngọt ngào, giọng mềm mại dễ .
Từ lúc Kỷ Bạch Mặc bế lên, vẫn buông cô xuống, cô vẫn luôn ôm chặt trong lòng, tư thế nhỉ, cũng khó chịu, ngược thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/chuong-65.html.]
"Vì, thấy em ăn đậu hũ vui vẻ..." Kỷ Bạch Mặc cúi đầu, đeo kính, lúc đôi mắt đào hoa trông lả lơi câu dẫn, đôi đồng t.ử màu hổ phách ẩn chứa chút lạnh lùng, đôi môi mỏng đỏ mọng nhếch lên, tay đặt lên đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn n.g.ự.c .
Đó là tay của Nhan Bạch, đặt ở vị trí trái tim bên trái của Kỷ Bạch Mặc, trái tim đang đập mạnh mẽ, rõ ràng, khiến Nhan Bạch cảm nhận .
"Ừm... chỉ là tò mò, nó đập thì sẽ như thế nào -" Giống như một đứa trẻ, giọng mang theo chút linh động bướng bỉnh, khuôn mặt trẻ con của cô trông ngây thơ trong sáng, nhưng sự kích động trong mắt cho mặt , cô chỉ đơn thuần là tò mò.
Kỷ Bạch Mặc Nhan Bạch, yết hầu khẽ chuyển động, hàng mi như lông vũ khẽ rung, đó ghé sát tai Nhan Bạch, thì thầm.
"Vậy là c.h.ế.t , si mê em đến thế, đúng là một cô nhóc m.á.u lạnh vô tình..."
Phi công thấy hai chuyện, chỉ thấy đến nơi, liền lên tiếng cắt ngang cuộc trò chuyện của hai .
DTV
"Chúng đến bệnh viện, sắp hạ cánh."
"Ừ."
Máy bay trực thăng từ từ hạ cánh xuống sân bệnh viện, tiếng động cơ ồn ào khiến nhiều chạy xem, ai nấy đều ngơ ngác.
Thời buổi phô trương như , trực tiếp lái trực thăng đến bệnh viện khám bệnh... Cảm giác hiếm thấy.
"Không , ngài đến bệnh viện chúng là..." Một bác sĩ bước đến, hỏi Kỷ Bạch Mặc, ánh mắt cũng liếc Nhan Bạch, thầm cảm thán, cô bé loli thật đáng yêu, nhưng khi kỹ, thấy tay và quần áo dính m.á.u của Nhan Bạch.
"Chúng đến để chữa trị vết thương..." Kỷ Bạch Mặc vẫn giữ nụ ôn hòa chê .
"Mời lối ..." Bác sĩ vội vàng dẫn Kỷ Bạch Mặc .