Trong lòng tất cả học sinh lớp 7/3 đều khỏi nảy sinh một suy đoán, chẳng lẽ... Nhan Bạch cấu kết với tên hung thủ Uông Viễn để hãm hại bọn họ? Nếu thì giải thích việc cô thể tự do hành động ở phòng bên cạnh, còn bọn họ như cá thớt.
Họ kiên nhẫn đoạn đối thoại tiếp theo, sắc mặt dần dần đổi, cảm thấy mặt nóng bừng, đó là cảm giác vả mặt bởi chính suy nghĩ đó của .
"Được, cô ở , sẽ hại bạn học của cô, nhưng cô chắc chắn chứ? Vì khác mà ở một , cô thể trốn thoát một mà." Giọng của Uông Viễn tàn nhẫn và lạnh lùng.
"Chắc chắn chứ, vì lớp 7/3 chúng là một tập thể mà, hy vọng tất cả chúng đều thể bình an rời khỏi đây, vì ... thầy Uông Viễn, giữ lời nhé." Giọng non nớt mềm mại của thiếu nữ, mang theo sức mạnh an ủi lòng khó tả.
Cô thể trốn thoát một , nhưng cô , sẵn sàng ở , để cứu bọn họ, vì lớp học của bọn họ là một tập thể! Thế mà đó bọn họ nghi ngờ cô , cho rằng cô cấu kết với hung thủ.
Trong lòng một cảm xúc khó tả đang dâng trào, đặc biệt là Kỷ Như Ngọc, vốn định bảo vệ Nhan Bạch, đầu tiên gặp mặt là khi Nhan Bạch cứu khỏi ổ bọn buôn , bây giờ là như .
Mọi đều lo lắng cho sự an của Nhan Bạch, một cô gái tay tấc sắt như , khi đối mặt với một đàn ông trẻ tuổi khỏe mạnh sẽ như thế nào... Họ dám nghĩ, cũng sợ nghĩ, cô sẽ bất lực và sợ hãi đến mức nào, lấy dũng khí bỏ chạy một , mà cứu tất cả bọn họ.
Lớp 7/3 chúng là một tập thể, câu của thiếu nữ hiện lên trong đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/chuong-58.html.]
Nếu 114 ở đây, chắc nó sẽ thầm trong lòng, não bổ là một chuyện đáng sợ, hơn nữa, lo lắng cho sự an của ký chủ nhà nó còn bằng lo lắng cho sự an của khác.
Sau đó, âm thanh bên cạnh biến mất, im lặng đến nghẹt thở, học sinh lớp 7/3 cố gắng bò dậy, nhưng bất lực, chỉ thể chờ thời gian trôi qua, chờ t.h.u.ố.c hết tác dụng.
DTV
Không bao lâu , căn phòng dần sáng lên, ánh sáng trắng lọt qua cửa sổ, trời sáng , t.h.u.ố.c cũng hết tác dụng, khi thể cử động, bọn họ bò dậy, , mắt ai cũng đỏ hoe, đầy tơ máu, như thể cả đêm ngủ.
"Khốn kiếp!" Kỷ Như Ngọc và học sinh lớp 7/3 chạy đến căn phòng bên cạnh, thấy căn phòng trống rỗng và những vũng m.á.u sàn nhà, cùng với mùi m.á.u tanh nồng nặc, mùi hăng đến mức buồn nôn, rõ ràng đêm qua xảy chuyện kinh khủng ở đây.
"Làm bây giờ... Nhan Bạch, lẽ ..." Mộc Vân Ân mắt đỏ hoe, nghẹn ngào , câu khiến những nữ sinh khác trong lớp cũng gần như suy sụp.
"Không , nhất định , chúng nhất định tìm thấy !" Kỷ Như Ngọc nắm c.h.ặ.t t.a.y , lớp 7/3 lúc tỏ vô cùng đoàn kết, chia thành từng nhóm nhỏ hành động, tìm kiếm tung tích của Nhan Bạch, đồng thời tìm kiếm tín hiệu, tìm đến cứu viện.
Cùng lúc đó, ở một góc hẻo lánh nào đó trong làng, Nhan Bạch một tảng đá nhẵn bóng, chiếc váy trắng dính đầy máu, khiến làn da trắng đến mức bất thường, cô cúi đầu, hai chân đung đưa, khóe miệng mỉm , ngân nga một giai điệu tên nhưng .
Nếu bỏ qua những vết m.á.u , cô giống như một thiên thần nhỏ tạo một cách tinh xảo.