Nghe thấy Nhan Bạch , sắc mặt Nhan Ngọc Kiều trắng bệch, cô nhạy cảm với từ "đôi mắt", đặc biệt là khi Nhan Bạch như .
"Mày... tránh !" Phòng tuyến tâm lý của Nhan Ngọc Kiều lập tức sụp đổ một nửa, quan tâm đến gì khác, cô vung tay lên, định đẩy mạnh Nhan Bạch , để cho ác quỷ tránh xa một chút.
tay cô giơ lên, một bàn tay khác nắm c.h.ặ.t, đối phương hề thương hoa tiếc ngọc, giữ c.h.ặ.t cổ tay cô , lực đạo mạnh, như thể bẻ gãy tay cô .
"A! Đau!" Nhan Ngọc Kiều nhịn kêu lên đau đớn, sắc mặt càng thêm khó coi, nhưng khi ngẩng đầu lên Kỷ Bạch Mặc, sự lạnh lùng trong mắt khiến cô rùng .
DTV
Tuy mặt Kỷ Bạch Mặc lúc vẫn đang mỉm , nhưng lực đạo tay hề giảm bớt.
"Cẩn thận một chút." Kỷ Bạch Mặc với Nhan Ngọc Kiều, khóe môi nở nụ nhạt, đó mới buông tay .
"Biết... ." Nhan Ngọc Kiều gật đầu, dám gì thêm.
Cô hiểu, tại Kỷ Bạch Mặc giúp Nhan Bạch, che chở cho Nhan Bạch.
Rõ ràng cô hơn Nhan Bạch nhiều !
Chẳng lẽ nhan sắc của cô kém hơn Nhan Bạch ?
Chẳng lẽ học lực của cô kém hơn Nhan Bạch, đang học ở lớp rác rưởi 7/3 ?
Kỷ Bạch Mặc rảnh để ý đến những toan tính trong lòng Nhan Ngọc Kiều, khi xong, liền mỉm bên cạnh Nhan Bạch, tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô, .
"Giúp em chắn tai, đòi chút quà cảm ơn cũng quá đáng chứ."
Giọng của hề che giấu, mang theo chút lười biếng và bất cần.
Thái độ khiến khác sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/chuong-333.html.]
Khi nào thì họ thấy vị đại gia ôn hòa với khác, tuy nhiều lúc, Kỷ Bạch Mặc luôn mỉm mặt, nhưng thực tế, là một vô cùng vô tình, m.á.u trong xương cốt lạnh lẽo.
Sao giống như bây giờ, đúng là như một đứa trẻ việc , đòi kẹo thưởng.
"Anh gì?" Nhan Bạch Kỷ Bạch Mặc, trong mắt mang theo vẻ khó hiểu.
"Một tờ khăn giấy, tay bẩn ." Kỷ Bạch Mặc giơ tay lên, những ngón tay thon dài của , đồng thời đó cũng hề chút bụi bẩn nào, khi chuyện, khóe mắt liếc Nhan Ngọc Kiều.
"Nè." Nhan Bạch lấy khăn giấy từ trong túi đưa cho Kỷ Bạch Mặc, khi nhận lấy, Kỷ Bạch Mặc liền dùng khăn giấy cẩn thận lau từng ngón tay, mỗi ngón tay chạm Nhan Ngọc Kiều đều lau sạch sẽ, như thể tay thứ gì đó bẩn.
Nhìn thấy màn tương tác giữa Kỷ Bạch Mặc và Nhan Bạch, Nhan Ngọc Kiều cảm thấy mặt nóng bừng, hành động của Kỷ Bạch Mặc rõ ràng là đang tát mặt cô , chán ghét khi chạm cô .
114 ở bên cạnh thầm cảm thán.
"Haiz, đáng thương tiểu Ngọc Kiều, cô cố gắng tìm đường c.h.ế.t như , nhưng ký chủ đại nhân nhà và Kỷ Bạch Mặc khoe ân ái mặt cô, (/ω\) thật là quá đáng!"
Nó , Kỷ Bạch Mặc cũng là một tên trẻ con.
Sau đó tiện thể cảm thán, ký chủ đại nhân nhà nó là đáng yêu nhất, cho phép bất kỳ ai phản bác.
" mới là hại, các còn gì để hỏi nữa!" Nhan Ngọc Kiều thấy đều Kỷ Bạch Mặc và Nhan Bạch, nhịn lên tiếng, thu hút sự chú ý của họ, cô chỉ Lâm Đồ với đôi mắt đỏ hoe, tiếp.
"Là thầy Lâm dụ dỗ chúng văn phòng, mạnh mẽ... mạnh mẽ... kéo áo vai của xuống."
Như thể chạm nỗi đau, giọng nghẹn ngào.
"Chị Ngọc Kiều, áo của chị kéo xuống là vai trái ? Sao thành vai ?" Nhan Bạch khó hiểu hỏi.