Ngay lập tức, ánh mắt của Nhan Thế Lương và Nhan Bạch đồng thời sang.
"Không, em..." Nhan Ngọc Kiều vội vàng lắc đầu, đó chỉ Nhan Bạch, .
"Anh, nhất định là Nhan Bạch vì chuyện mà oán hận em, nên nhân cơ hội trả thù em, em thực sự , đám lưu manh đang bậy, bọn chúng vu khống em, Thế Lương, mau bịt miệng bọn chúng ."
"Mẹ kiếp, bây giờ cô trở mặt , lúc chuyện đấy, bây giờ là , khốn kiếp, tao nữa." Tên lưu manh đất cũng tức giận .
"Ngọc Kiều." Nhìn phản ứng của Nhan Ngọc Kiều, Nhan Thế Lương sự thật là gì, rốt cuộc Nhan Ngọc Kiều , thể phân biệt ngay lập tức, trong mắt mơ hồ sự chán ghét, so với buổi sáng, trong giọng ngoài sự lạnh lùng còn sự ghét bỏ.
Nhan Bạch bên cạnh, nửa lời, như thể thất vọng, cụp mắt xuống, chỉ liếc hai đang cãi bằng khóe mắt, mím môi, sâu trong đáy mắt là sự hứng thú.
Chị Ngọc Kiều luôn lo lắng cô quá nhàm chán mà...
"Cái đó, ký chủ đại nhân, bây giờ chúng coi là đang xem kịch ?" 114 cảm thấy hai bọn họ là khán giả đang hóng chuyện, chỉ thiếu mỗi hạt dưa để c.ắ.n.
Ánh mắt Nhan Bạch lạnh lùng, ừm, hôm nay cô cũng vô tội, thực , cô thực sự gì cả.
114 hào hứng Nhan Thế Lương và Nhan Ngọc Kiều mặt, ừm, dùng một từ trong cơ sở dữ liệu để hình dung chắc là ch.ó c.ắ.n ch.ó.
"Bạch Bạch, xin , Ngọc Kiều ." Nhan Thế Lương thành khẩn xin Nhan Bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/chuong-166.html.]
"Chuyện trách , chắc là chị Ngọc Kiều ghét em, nên mới..." Nhan Bạch ôm Nhan Thế Lương, dịu dàng an ủi , Nhan Thế Lương Nhan Bạch , trong lòng cảm giác khó diễn tả, rõ ràng nên an ủi là Nhan Bạch, nhưng Nhan Bạch ngược an ủi , trai xứng đáng .
"Anh, tạm thời em về nhà, em cảm ơn Mộ Phàm cứu em, mời ăn gì đó, lát nữa em tự về nhà cũng ." Nhan Bạch , ánh mắt dừng Nhan Ngọc Kiều, nhanh ch.óng dời , chút chua xót, rõ ràng là nên đối mặt với Nhan Ngọc Kiều như thế nào.
"Được." Nhan Thế Lương căn bản thể từ chối yêu cầu của em gái , một mặt đây là cơ hội để mối quan hệ với Mộ Phàm, nếu em gái quen , thì nhất định cũng cách tiếp cận, mặt khác là, xử lý chuyện hôm nay của Nhan Ngọc Kiều, gật đầu, đó về phía Mộ Phàm.
DTV
"Quân thiếu Mộ, thì phiền chăm sóc em gái ." Nhan Thế Lương với Mộ Phàm.
"..." Mộ Phàm định từ chối, nhưng khi thấy Nhan Bạch , nụ nở rộ khuôn mặt cô, trong sáng thuần khiết, tại , đồng ý, khẽ gật đầu, .
"Ừm." Sau đó xoay khỏi con hẻm nhỏ, Nhan Bạch cũng về phía ngoài con hẻm nhỏ, khi ngang qua Nhan Ngọc Kiều đang yên tại chỗ, mặt còn chút m.á.u, khóe miệng Nhan Bạch nhếch lên, mỉm với Nhan Ngọc Kiều.
Chị gái ngoan .
Nói bằng khẩu hình như , Nhan Ngọc Kiều là hiểu.
114 còn vênh váo với Nhan Ngọc Kiều.
"Muốn đối phó với ký chủ đại nhân nhà , cô đúng là tự chuốc lấy khổ, còn tìm đường c.h.ế.t... Cô chỉ thể tự cầu phúc cho thôi."