"Thế lực của nhà họ Nhan lớn, đưa một sắp c.h.ế.t khỏi tù, nghĩ thành vấn đề, nhờ cô giúp, bất kể trả giá nào."
Liễu Văn Kiệt Nhan Bạch, ông cảm thấy việc cầu xin sự giúp đỡ từ một cô gái trẻ là điều gì đáng tin cậy, khi suy nghĩ lâu, ông cảm thấy Nhan Bạch là duy nhất thể giúp , cô bí ẩn, luôn cảm giác, những chuyện tưởng chừng như thể, đến Nhan Bạch trở thành thể.
Vì , ông đến trường học, tìm gặp Nhan Bạch.
"Ồ? Bất kể trả giá nào ?" Nhan Bạch vẫn vật vờ bàn đá, trông vẻ lười biếng, cô chớp mắt Liễu Văn Kiệt mặt, ánh mắt trong veo, khóe môi nhếch lên.
"Bất kể trả giá nào." Liễu Văn Kiệt gật đầu, giọng kiên định, ông Uông Viễn cứ như c.h.ế.t trong tù một , chỉ cần nghĩ đến hình ảnh đó, trong lòng ông quặn thắt, khó thở, mấy ngày nay ông nghĩ đến nhiều chuyện trong quá khứ, Uông Viễn...
"Vậy nếu mạng của ông, ông bằng lòng ?" Nhan Bạch chậm rãi , cô như một ác quỷ, đang dụ dỗ khác, khóe môi nhếch lên, nụ thuần khiết, trong mắt phản chiếu bóng dáng của Liễu Văn Kiệt, như xem câu trả lời của ông, nhưng dường như cũng mong đợi ông trả lời.
" bằng lòng, phạm nhiều tội như , nếu Uông Viễn, sớm tù chờ c.h.ế.t , dùng mạng sống của để đổi , vấn đề gì cả." Liễu Văn Kiệt chút do dự.
"Thật , dù Uông Viễn tù cũng sống bao lâu nữa, còn ông thể khỏe mạnh, nếu gì bất ngờ xảy , cuộc đời còn dài - như thực sự đáng giá ?" Nhan Bạch tiếp tục .
DTV
"Đáng giá, bằng lòng." Liễu Văn Kiệt gật đầu, mặt vẫn là sự kiên định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/chuong-161.html.]
"Vậy thì, giao dịch vui vẻ." Nhan Bạch chậm rãi dậy, đưa tay bắt tay Liễu Văn Kiệt, khóe môi cô nở nụ rạng rỡ, khuôn mặt trẻ con ngọt ngào đáng yêu, nhưng đôi mắt lúc đen láy sâu thẳm, mang theo ánh sáng mê hoặc.
Liễu Văn Kiệt Nhan Bạch, ông cảm thấy như đang giao dịch với ác quỷ, giao dịch với ác quỷ.
114 thì hiểu Nhan Bạch gì.
Sau khi hai chuyện một lúc, Liễu Văn Kiệt rời khỏi trường học, ông rõ ràng mới hơn hai mươi tuổi, nhưng bây giờ từ phía , vẻ vô cùng cô đơn và đáng thương, từng bước rời khỏi tầm mắt của Nhan Bạch, cho đến khi bóng dáng biến mất, Nhan Bạch mới thu hồi ánh mắt, xoay rời . ...
Chiều tan học, Nhan Bạch ở một góc vắng vẻ cổng trường, chờ Nhan Thế Lương đến đón, nhưng đợi Nhan Thế Lương mà đợi mấy kẻ c.h.ế.t.
Trông giống như mấy tên du côn đầu đường xó chợ bên cạnh Nhan Bạch, bọn chúng ba bốn , ăn mặc như lưu manh, tóc bóng nhẫy, nhuộm đủ loại màu sắc, Nhan Bạch với ánh mắt thiện chí.
Nhan Ngọc Kiều nấp bức tường , mặt chút đắc ý, tìm mấy nữ sinh dạy dỗ Nhan Bạch, ngờ mấy nữ sinh đó vô dụng như , mà Nhan Bạch dọa cho sợ hãi trong nhà vệ sinh, hôm nay... Nhan Bạch ốm, đúng là cơ hội ...
Nhan Bạch mấy vây quanh mặt, khóe môi nhếch lên, cô đầu , về phía góc tường nào đó.
Xem , chị gái thấy cuộc sống của cô quá nhàm chán ...