Hào Môn Trọng Sinh: Sủng Thê Pháp Y - Chương 158

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:15:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những tia nắng màu vàng nhạt chiếu phòng, thiếu nữ giường, làn da trắng nõn, giống như một con b.úp bê phương Tây tinh xảo, chỉ là lúc hai má cô ửng đỏ bất thường, lông mi khẽ rung động, thiếu nữ giường đó mở mắt , Nhan Bạch căn phòng, chỉ cảm thấy đầu choáng váng, cổ họng khô khốc, như bỏng, cô nhíu mày, vén chăn dậy.

Cơ thể mềm nhũn và vô lực, Nhan Bạch vững, suýt chút nữa thì ngã xuống đất, may mà kịp thời vịn mép giường.

"114, cảm ?" Cảm giác Nhan Bạch hề xa lạ, cô gương, trong gương, sắc mặt đỏ bừng bất thường, da nóng, nhưng run rẩy.

" , ký chủ đại nhân, nghĩ là vì tối qua ngài gió đêm, nên mới cảm, cơ thể ngài yếu."

Nó vẫn luôn cảm thấy ký chủ đại nhân mạnh mẽ hơn bình thường, là ký chủ đại nhân gần như năng, nhưng bây giờ, nó cảm giác khác, kỳ thực ký chủ đại nhân cũng mạnh mẽ, cô cũng giống như , cũng sẽ thương, cũng sẽ ốm.

"Khụ khụ..." Nhan Bạch che miệng, ho nhẹ vài tiếng, khuôn mặt càng đỏ hơn, cô gì nữa, chỉ lấy quần áo từ trong tủ mặc , rửa mặt qua loa định ngoài.

"Ký chủ đại nhân, ngài cảm , hôm nay vẫn nên ở nhà nghỉ ngơi ." 114 vội vàng .

" ." Nhan Bạch đến cửa, mở cửa thấy Nhan Thế Lương ở đó, tay giơ lên, dường như định gõ cửa, nhưng kịp gõ, Nhan Bạch mở cửa.

"Bạch Bạch, thôi, xuống lầu ăn cơm..." Nhan Thế Lương hết câu, Nhan Bạch với vẻ mặt nhíu mày, hôm nay sắc mặt Nhan Bạch chút khác lạ, quá đỏ, trông cũng tiều tụy.

Anh đặt tay lên trán Nhan Bạch, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/chuong-158.html.]

"Em sốt ."

DTV

"Anh, em , chỉ là sốt thôi." Giọng Nhan Bạch còn ngọt ngào như , mà trở nên khàn, cô Nhan Thế Lương, .

"Không , thể tùy hứng, ốm thì ở nhà nghỉ ngơi." Nhan Thế Lương nghiêm mặt, cực kỳ đồng ý.

" mà... Em đến trường, các bạn trong lớp chắc chắn sẽ lo lắng cho em, hơn nữa, , nếu em thấy khỏe, em thể gọi điện cho , nhất định sẽ đến đón em." Nhan Bạch Nhan Thế Lương, c.ắ.n nhẹ môi , trong mắt mang theo vẻ ỷ .

Cuối cùng Nhan Thế Lương cũng lay chuyển Nhan Bạch, đành lái xe đưa cô đến trường. Nhan Ngọc Kiều Nhan Thế Lương quan tâm Nhan Bạch như , trong mắt mang theo vẻ ghen tị, những thứ vốn dĩ đều là của cô , nếu Nhan Bạch tính kế, thì bây giờ trai và bố cô đối xử lạnh nhạt với cô như .

Ngay đó, Nhan Ngọc Kiều phát hiện một điều, bước chân của Nhan Bạch hôm nay chút loạng choạng, dường như sức lực, sắc mặt tái nhợt, xem ốm... Trông cô yếu ớt hơn nhiều so với thường ngày, Nhan Ngọc Kiều chằm chằm bóng lưng Nhan Bạch, đủ loại ý nghĩ lóe lên trong mắt, mang theo vẻ tàn nhẫn...

Đây lẽ là một cơ hội, Nhan Bạch gần đây quá kiêu ngạo, bây giờ cô ốm, thì hãy nhân cơ hội dạy cho cô một bài học, để cô , ai mới là bảo bối trong nhà , là trai và bố che chở.

Kế hoạch trong đầu dần dần hình thành, trong mắt Nhan Ngọc Kiều mang theo sự ghen tị và mưu mô, khóe miệng nhếch lên.

"Nhan Bạch, cô đợi đấy..."

 

Loading...