Như ma xui quỷ khiến, Nhan Ngọc Kiều ngoan ngoãn gật đầu với Nhan Bạch, như thể thấy lời nguyền của ác quỷ, mê hoặc tâm trí.
Nụ mặt Nhan Bạch càng thêm rạng rỡ, như đang đối xử với một đứa trẻ ngoan ngoãn, nhẹ nhàng vuốt tóc đỉnh đầu Nhan Ngọc Kiều, dịu dàng vô cùng.
"Chị Ngọc Kiều thật ngoan nha..."
Sau đó, Nhan Bạch cẩn thận đặt một vật mềm nhũn ướt át từ trong tay lòng bàn tay Nhan Ngọc Kiều.
"Đây, phần thưởng tặng cho chị Ngọc Kiều -"
"Ưm... Ưm ưm ưm..." Nhan Ngọc Kiều vật trong lòng bàn tay, mắt mở to, sắc mặt trắng bệch, trực tiếp dọa ngất xỉu.
Cơ thể mềm nhũn ngã xuống đất.
"Ký chủ đại nhân, hình như ngài... dọa cô ngất xỉu... ." 114 lên tiếng bên cạnh, khỏi thắp một ngọn nến cho Nhan Ngọc Kiều, cảm giác ký chủ đại nhân đang đùa giỡn... Cô đang đợi Nhan Ngọc Kiều tiếp tục tìm đường c.h.ế.t.
Nhan Bạch bất đắc dĩ nhặt nhãn cầu mặt đất lên, xoay rời . ...
DTV
Sáng sớm hôm , Nhan Ngọc Kiều tỉnh dậy, ý nghĩ đầu tiên là lòng bàn tay , cô mơ hồ nhớ chuyện thấy khi ngất xỉu, trong lòng bàn tay một nhãn cầu, là do Nhan Bạch đặt , nhưng khi cô cúi đầu lòng bàn tay , trống trơn, gì cả, như thể đêm qua chỉ là ảo giác của cô.
"Chị Ngọc Kiều, chào buổi sáng." Nhan Bạch mặc đồng phục, tóc cột đuôi ngựa gọn gàng, mỉm với cô, trông trong sáng đáng yêu.
Nhan Ngọc Kiều rùng , vẫn còn chút sợ hãi, nhưng Nhan Bạch mặt, khác với Nhan Bạch mà cô thấy tối qua, cô cảm thấy, lẽ đêm qua chỉ là một giấc mơ.
"Bộ mặt của cô, sớm muộn gì cũng sẽ vạch trần..." Nhan Ngọc Kiều nghiến răng nghiến lợi, mặt , dậy khỏi mặt đất, liếc Nhan Bạch, đó về phía , Dương Hải Mị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/chuong-131.html.]
Thấy , Nhan Bạch gì nữa, Dương Hải Mị và Nhan Ngọc Kiều, khẽ nhếch mép, ánh mắt lóe lên, mang theo vẻ suy tư, đó xoay , về phía Nhan Thế Lương.
"Bạch Bạch, thôi, đưa em học, hôm nay công ty việc, tan đón em , tài xế ở nhà sẽ đến đón em."
Nhan Thế Lương với giọng dịu dàng.
"Vâng, cảm ơn -" Nhan Bạch chậm rãi bước ánh nắng, mỉm với Nhan Thế Lương, giọng ngọt ngào, đôi mắt trong veo, long lanh.
Sau đó, cô nhẹ nhàng nhảy lên xe của Nhan Thế Lương.
Nhan Thế Lương ở ghế lái, Nhan Bạch ở ghế , cô chống cằm, đôi mắt sáng lấp lánh, tò mò hỏi Nhan Thế Lương.
"Anh, em tò mò, chị Cẩm Nguyệt mà em gặp là ai ?"
"Cô ..." Nhan Thế Lương thấy Nhan Bạch hỏi, sắc mặt dịu , với giọng dịu dàng tràn đầy yêu thương.
"Cô là phụ nữ yêu nhất, dịu dàng và bụng, là xứng đáng yêu thương và bảo vệ, Bạch Bạch, cô sẽ là chị dâu của em."
"Chị dâu?" Nhan Bạch như thể ngạc nhiên, mở to hai mắt, đó đôi môi hồng nhạt nhếch lên, cô chậm rãi .
"Chị Cẩm Nguyệt đúng là dịu dàng và bụng, , thể dẫn em gặp chị Cẩm Nguyệt nhiều hơn , em thực sự thích chị ..."
Vì trái tim của cô đang ở trong l.ồ.ng n.g.ự.c của chị Cẩm Nguyệt, đang đập trong l.ồ.ng n.g.ự.c của chị Cẩm Nguyệt, thể thích...