Mộc Vân Ân nhận điều gì bất thường trong giọng của Nhan Bạch, đó cũng thảo luận chuyện với Nhan Bạch nữa, bắt đầu chuyện phiếm với cô về những chuyện khác, g.i.ế.c thời gian giờ chơi.
Buổi sáng trôi qua nhanh, đến giờ ăn trưa, một bóng cửa lớp 7/3, chính là Nhan Ngọc Kiều, cô ở cửa, ánh mắt lướt qua trong lớp, cuối cùng dừng Nhan Bạch, mắt sáng lên, vẫy tay với Nhan Bạch, rõ ràng là đến tìm cô.
"Chúng cùng ăn cơm nhé." Nhan Ngọc Kiều dịu dàng với Nhan Bạch.
"Được thôi -" Nhan Bạch ngước mắt lên, khi thấy Nhan Ngọc Kiều xuất hiện ở cửa, tiên là chút nghi hoặc, đó sự nghi hoặc dần dần biến mất, trở nên chút vui mừng, dậy với Kỷ Như Ngọc và những khác bên cạnh.
"Vậy , ăn cơm, chiều gặp -"
Nói xong, cô dọn dẹp đồ đạc qua loa, liền bước những bước nhỏ, đến bên cạnh Nhan Ngọc Kiều, nụ khuôn mặt trẻ con ngọt ngào đáng yêu, cô chớp mắt, với Nhan Ngọc Kiều.
"Chị Ngọc Kiều, chúng thôi."
"Ừ, thôi, chúng đến nhà ăn." So với Cấm Nguyệt, Nhan Ngọc Kiều thực sự giỏi che giấu, tuy cố gắng chuyện dịu dàng, nhưng ánh mắt bán tâm trạng của cô lúc , đó là sự chế giễu, phấn khích, hả hê xen lẫn.
Tất cả những điều đều Nhan Bạch thấy, ánh mắt cô vẫn trong veo, vô cùng thuần khiết, mỉm , như thể gì Nhan Ngọc Kiều, cùng Nhan Ngọc Kiều đến nhà ăn, khi lấy đồ ăn, ở một góc nhà ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/chuong-120.html.]
DTV
"Em thấy chị hôm nay kỳ lạ, đây là đầu tiên chị mời em ăn cơm đấy..." Nhan Bạch bưng đồ ăn xuống, đối diện với Nhan Ngọc Kiều, một tay cầm thìa múc canh uống, ngước mắt Nhan Ngọc Kiều.
"Chuyện gì mà kỳ lạ, Nhan Bạch, ha ha, mới là kỳ lạ, hơn nữa còn là bệnh, cho , đừng giấu nữa, phát hiện bí mật của , đêm qua, dậy giữa đêm, tuy đang gì, nhưng mà hôm nay... phát hiện thứ gầm giường của , nếu bố và chuyện thì sẽ thế nào ? Cậu nhất định sẽ coi là bệnh tâm thần mà bắt ..."
Nhan Ngọc Kiều mặt đối mặt với Nhan Bạch, với cô bằng giọng nhỏ, nội dung chỉ Nhan Bạch mới thấy, khi chuyện, mặt cô mang theo vẻ uy h.i.ế.p, thấy Nhan Bạch sắc mặt đổi, cô .
" mà, là chị gái của , đương nhiên sẽ tố cáo , cho khác , bệnh... nhưng mà... ch.ó của , một con ch.ó ngoan ngoãn lời, thế nào? Cậu sẽ ngoan ngoãn đồng ý đúng , nếu thì bí mật mà che giấu sẽ phơi bày ánh sáng..."
Trong mắt Nhan Ngọc Kiều lóe lên vẻ độc ác, đồng thời cũng vô cùng tin tưởng rằng Nhan Bạch sẽ đồng ý.
Mím môi, Nhan Bạch đặt thìa xuống, tiên từ từ dùng khăn giấy lau sạch dầu mỡ miệng, cô mỉm ngọt ngào, chậm rãi dậy, đến bên cạnh Nhan Ngọc Kiều, cúi đầu, ghé sát môi tai cô , .
"Chị Ngọc Kiều , mà chị phát hiện bí mật của em, em thực sự bệnh đấy... nhưng mà, , chị cứ , cho khác ..."
Khi chuyện, hàng mi dày cong v.út của Nhan Bạch khẽ rung động, khiến Nhan Ngọc Kiều sởn gai ốc, khi thấy những lời của Nhan Bạch, cảm giác đó biến thành... lạnh lẽo, tay chân lạnh toát.
Khi cô hồn , chỉ thấy bóng dáng Nhan Bạch rời .