Suy nghĩ của Chu Nham gì đáng trách, tuy về mặt xây dựng thể chỉ nhóm của họ, trong thành phố cũng các đội xây dựng quốc doanh khác, thậm chí đơn vị của họ cũng các đội xây dựng khác.
Chu Nham cũng tin rằng đội của chắc chắn là đội xuất sắc nhất.
Hơn nữa, nhận công việc , lợi ích đối với bản và các công nhân khác là lớn, đây là một kinh nghiệm mới, là kinh nghiệm xây dựng thể nâng bộ đội ngũ lên một tầm cao mới, với tầm của Chu Nham, ông thể nhận , đây lẽ là xu hướng chủ đạo của ngành xây dựng .
Vì , đối mặt với cơ hội , ông chắc chắn sẽ tranh giành, dù kiếm ít một chút.
Người trẻ tuổi cùng ông còn kích động hơn, chính vì trẻ, nhiều khả năng hơn, khả năng học hỏi và tiếp thu cũng mạnh hơn.
Thực lúc , thành phần nhân viên của các đơn vị khoa học, phần lớn là con em công nhân kế thừa vị trí, trong đó, việc truyền thụ kỹ thuật chủ yếu dựa hình thức sư phụ dạy t.ử.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Một phần nhỏ là do các trường học phân bổ, ở trong nước hiện nay, chủ yếu là trung cấp và cao đẳng, đại học tương đối ít.
Phần cuối cùng là quan hệ hoặc chỉ tiêu công nhân trao đổi.
Và dù là sinh viên đại học quan hệ khác, đến đơn vị kỹ thuật đầu tiên là bái sư phụ, dù kiến thức lý thuyết hoặc hệ thống kiến thức của bạn thiện hơn, nhưng trong mắt những thợ già cả đời gắn bó với nghề, vẫn còn kém xa.
Người trẻ tuổi tên là Tô Thụy Dương, là một trong ít sinh viên đại học của công ty xây dựng, khi phân công đơn vị thế nào phân đến Công ty Xây dựng 1 Lộ Đảo.
Sau khi đơn vị, bái Chu Nham sư phụ, nhưng khá khiêm tốn, cũng tôn trọng Chu Nham, và thực sự học ít điều.
Những điều kết hợp với kiến thức học ở đại học, chẳng càng ngày càng nổi bật, trở thành nòng cốt của đội, Chu Nham cũng dẫn theo.
Tô Thụy Dương đặc biệt nhận công việc , Lâm Thái Điệp thiết kế ở , nhưng phương pháp thiết kế từng tiếp xúc ở đại học, kết hợp với chuyên ngành của , thể học nhiều hơn, khiến bản càng nổi bật hơn, thậm chí trở thành đầu ngành cũng chừng.
Lâm Thái Điệp nghĩ nhiều như , chỉ nghĩ đến việc xây , dứt khoát hỏi thẳng: “Đội trưởng Chu, nếu các ông phụ trách xây, khó nhất là gì?”
Chu Nham và Tô Thụy Dương , : “Khó nhất là vật liệu xây dựng, trong quá trình xây dựng sẽ cần một lượng lớn thép, đồng thời yêu cầu về mác xi măng cũng nghiêm ngặt, loại công trình ở trong nước đều là các công trình trọng điểm mới dùng, thật, xây nhà dân nhỏ như thế lãng phí, đương nhiên, chất lượng chắc chắn . Còn nữa, như kính thiết kế bản vẽ, trong nước chúng bây giờ sản xuất , hoặc là chỉ thể đến viện nghiên cứu mới , nếu dùng kính thường thế, ước chừng hiệu quả sử dụng sẽ kém hơn.”
Lâm Thái Điệp thở phào một , còn tưởng khó đến mức nào, vật liệu xây dựng, kính, những thứ cô đều chuẩn .
“Nếu tất cả vật liệu xây dựng chuẩn , đội trưởng Chu, ông vấn đề gì nữa chứ?”
Trong mắt Chu Nham và Tô Thụy Dương đều lộ một tia ngạc nhiên, nhiều hơn là vui mừng: “Thật , cô thật sự thể kiếm vật liệu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-dao-thap-nien-80-chi-dau-quan-nhan-cuoi-song-dap-gio/chuong-651-nhan-roi.html.]
Lâm Thái Điệp: “Đây là chuyện của , giả sử chuẩn đầy đủ, bên đội trưởng Chu thì ?”
Chu Nham: “Vậy bên cũng vấn đề gì.”
là vấn đề gì, còn là thi công, máy móc xây dựng, thì dùng , ở trong nước, thứ thiếu nhất chính là .
Lâm Thải Điệp: “Vậy nếu thứ thỏa, bao lâu thì xây xong?”
Chu Nham: “Đến lúc xây dựng cụ thể thì nhanh thôi, công việc khó ở khâu chuẩn ban đầu và chi tiết , lúc xây dựng ở giữa ngược đơn giản hơn, cụ thể thì, xây một tòa nhà ít nhất cũng cần một tháng rưỡi.”
Lâm Thái Điệp: “Vậy , công việc giao cho đội trưởng Chu, ông xem lúc nào tiện chúng ký hợp đồng.”
Đang chuyện, tiếng gõ cửa ở cửa vang lên.
Lâm Thái Điệp dậy: “Chắc là giao đồ ăn đến , chúng ăn cơm .”
Đi qua mở cửa, chính là giao đồ ăn, tổng cộng hai .
Theo nhà, đặt thức ăn lên bàn ăn: “Mọi cứ dùng tự nhiên, ăn xong đến quán một tiếng, chúng đến dọn về.”
Lâm Thái Điệp: “Làm phiền các , hai giờ các qua thu dọn bát đũa là .”
Người giao đồ ăn gật đầu: “Được, cứ dùng tự nhiên.”
Sau khi , Lâm Thái Điệp vội vàng mời Chu Nham, Lâm T.ử Phong mấy bàn.
Thức ăn bàn khá là thịnh soạn, cá, vịt, thịt, cũng rượu, tiếc là Lâm Thái Điệp chỉ nghĩ đến mua rượu, quên mất chuẩn ly rượu.
Tuy trong gian , nhưng cũng tiện lấy , Lâm Thái Điệp cũng phiền phức, trực tiếp với mấy : “ quên chuẩn ly rượu , là chúng dùng bát uống , lát nữa ăn cơm thì rửa .”
Chu Nham gật đầu: “Được, chúng câu nệ nhiều, cứ dùng bát.”
Lâm Thái Điệp liền đưa rượu cho Lâm T.ử Phong, bảo tiếp khách.
Thời đại quy định uống rượu trong giờ việc, cứ uống thôi, đôi khi lỡ việc cũng gì to tát, nhưng Chu Nham cũng yêu cầu, là một khi công trường là uống rượu, còn bây giờ, chính ông cũng uống.