Nghe câu hỏi của Hà Trang, Minh Hùng giật mình nhìn sang. Đối diện với ánh mắt đang nhìn mình của Hà Trang. Anh chỉ nghiêm túc nói.
-Anh không ghét em? Sao em lại hỏi như thế?
-Thế tại sao mấy hôm nay sang đây anh lại không nói chuyện với em?
-Em lo học đi, em không nhớ chị Ngân đã nói gì à? Chị Ngân đã hy sinh bản thân mình để em được tiếp tục học, để bản thân em sau này có tương lai đó? Trong cái làng này, không phải cô gái nào cũng được may mắn như em đâu?
-Hà Ngân , Hà Ngân, lúc nào anh cũng gọi tên chị em vậy? Anh nên nhớ em và chị Ngân là hai chị em sinh đôi đó. Chị Ngân cũng không lớn hơn em đâu.? Nếu không vì muốn gặp anh mỗi ngày em cũng không cần lấy lý do muốn anh sang kèm em học để rồi anh lại…
Hà Trang bực tức với thái độ của anh Hùng nên không nhịn được mà thốt ra mấy lời đó. Cho đến khi cô cảm nhận đã nói lỡ lời thì liền vội bịt chặt miệng lại… nhưng cũng vì thế mà vô tình làm cho Minh Hùng cảm thấy khó hiểu. Anh nheo mắt nhìn Hà Trang gặng hỏi lại
-Em nói thế là có ý gì hả?
Hà Trang bối rối định không trả lời, nhưng vì tâm tư cứ giấu mãi trong lòng rất khó chịu nên cuối cùng cô đành nhìn thẳng vào mắt Minh Hùng mà thật dạ trả lời
-Ý là em thích anh, Người thích anh là em chứ không phải chị Hà Ngân anh có hiểu hay không?
…
Rầm…Rầm…
Nửa đêm ngọn núi sau nhà ông Minh bất ngờ rung chuyển dữ dội, núi đá đổ xuống rầm trời khiến cho mấy ngôi nhà dưới núi bị đè sập cả. Người dân nghe tiếng động lớn liền nháo nhào chạy ra ngoài, lớp người bị núi đè, lớp bị thương, tiếng la oai oán vang lên khắp nơi làm cho bên nhà ông Minh nghe rõ mồn một.
Ông giật mình tỉnh giấc, vừa hay cạnh bên bà Ngân cũng thức giấc theo. Ông Minh ngồi bật dậy, tựa lưng vào thành giường, hai tay ông đưa lên trán dây dây mấy lần rồi mới nhìn bà Ngân mệt mỏi hỏi
-Bà nghe tiếng ồn gì không? Sao tôi nghe gần thế?
Bà Ngân dụi mắt tỏ vẻ sợ hãi rồi nép chặt vào lòng ông Minh và gật đầu
-Em nghe hình như có tiếng núi lở, tiếng người kêu gào ông ạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-7.html.]
Ông Minh nghe vậy không khỏi bất ngờ, vòng tay ôm lấy bà , ông vỗ lên vai bà mấy cái trấn an
-Bà đừng sợ. Để tôi ra ngoài gọi người đi xem thử.
-Dạ. Ông cẩn thận nhé.
-Ừm
Ông Minh ừm nhẹ rồi vội bước xuống giường, xỏ đôi dép vào chân ông đi ra ngoài, còn bà Ngân ở lại phòng, khuôn miệng bà lại vẽ lên một đường cong thích thú…nhìn bà lúc này rất ác, dường như đã trở thành một người khác với tính cách thường ngày của bà, gương mặt sắc lạnh miệng bà lẩm bẩm nói
-Nhanh thật, chưa gì mà ông thầy đã thả nó ra rồi.
…
Ông Minh vội vàng cùng mấy người ở xách đèn ra sau núi để coi là chuyện gì đã xảy ra, vừa tới nơi ông Minh đã không khỏi hoảng hốt khi nhìn thấy ba bốn t.h.i t.h.ể đang nằm dưới đất và được phủ khăn trắng, tiếng khóc lóc vang lên, tiếng kêu đau đớn của những người bị thương đang rên la chờ người đem thuốc lại băng bó.
Ông Minh vội đi tới một người đang bị thương, ông sốt sắng hỏi
-Mọi người bị sao thế? Có chuyện gì?
Trong làng thì chỉ có mình ông Minh là quyền lực nhất, người ta nói phép vua thua lệ làng mà, nên mọi người thấy ông đến ai cũng mừng vì ông đến sẽ đứng ra để giải quyết mọi chuyện.
Người bị thương cố gắng gượng sức, vừa khóc thương, vừa kể lại những giây phút khủng hoảng vừa xảy ra
-Gia đình tôi đang ngủ thì nghe một tiếng rầm, tôi nhanh chân chạy ra xem là chuyện gì thì có một tảng đá lớn rơi xuống đè lên nhà tôi, ba mẹ tôi không thoát kịp nên bị đá đè c.h.ế.t cả rồi. Chỉ có tôi may mắn, chỉ bị đá đè dập chân thôi.
Ông Minh nghe xong liền đưa mắt nhìn lên ngọn núi, vì trời tối nên cũng không thấy được gì nhiều, chỉ thấy chỗ sạt lở từ trên núi đổ suốt rất nghiêm trọng mà thôi.
Trong lúc này nhìn người chết, người bị thương, rồi những ánh mắt lo sợ chỉ biết nhìn ông cầu mong sự giúp đỡ mà ông Minh cũng đành bất lực. Thế nên sau một hồi suy nghĩ ông liền lên tiếng.
-Chuyện không may xảy ra tôi cũng chưa biết được nguyên nhân là gì, nên thôi trời cũng khuya rồi, mọi người ai bị thương, ai không có nhà thì qua nhà tôi nghỉ ngơi và chữa vết thương đỡ đi… Còn mấy cái xác cứ để nằm yên đó, sáng mai tôi cho người phụ đem xác đi chôn cất rồi cùng mọi người khắc phụ hậu quả sau… mọi người thấy tôi tính vậy có ổn không?