Ba chữ nhà của chúng ta từ miệng ông Minh nói ra chỉ khiến Hà Trang cảm thấy thật ghê tởm. Nhưng rồi để lấy sự tinh tưởng của ông mà Hà Trang chỉ có thể mỉm cười thật tươi tỏ ra mình rất thích thú
-Dạ vâng. Anh đi cùng em nhé.
Hà Trang bước đi trước, ông Minh bước theo sau còn dặn cô phải cẩn thận kẻo dẫm phải gai nhọn của những loại cây trong vườn thế nhưng Hà Trang chẳng hề để tâm đến lời ông Minh nói cô còn xem ông là một kẽ thật phiền phức thế nên cô càng kiêu hãnh đi thật nhanh. Vừa đi Hà Trang vừa đưa mắt nhìn xung quanh đến khi ánh mắt cô dừng lại căn phòng của bà Kim Ngân cũng là lúc dưới chân cô cảm thấy nhói đau đến khó chịu
Khẽ khom người xuống Hà Trang nhận ra chân mình đã đạp phải gai rồi, vừa đau vừa thốn lại có m.á.u đang chảy ra. Chịu không nổi Hà Trang bắt buộc phải ngồi xuống, cô nhíu mày xuýt xoa một cái khi nhìn bàn chân mỏng manh của mình đã bị cây gai đ.â.m ngập tới xương luôn.
Ông Minh thấy Hà Trang bị gai đ.â.m liền sốt sắng ngồi xuống xem vết thương của cô. Ông định lớn tiếng gọi người đến nhưng Hà Trang không cho vì sợ bức dây động rừng nên cô chỉ đành nén đau nói nhỏ
-Anh đừng gọi ai cả, em không sau?
Ông Minh xót cả ruột gan liền bảo
-Đấy anh dặn mà em không nghe. Bây giờ ngồi im anh rút gai ra cho nhé.
Hà Trang không nói gì chỉ nhắm mắt gật đầu. Ngay lập tức ông Minh cầm bàn chân Hà Trang lên ông quan sát cái gai đang trong chân cô. Gai này của Ngân hồng tuy nhỏ nhưng nhọn lắm, nó đ.â.m muốn hết cây gai vào chân cô luôn nên chắc đau lắm.
Đưa ngón tay cầm lấy đầu cây gai, vừa quan sát nét mặt của Hà Trang đang nhíu mày chịu đựng. Ông đoán cô đau lắm nhưng vẫn không hề la hét hay khóc. Đúng thật cô rất kiên cường.
Dứt khoát ông Minh rút luôn cây gai ra, Hà Trang đau lắm nhưng chỉ quíu chân một chút thôi. Còn ông Minh cây gai vừa ra khỏi chân cô là ông liền lấy trong túi ra cái khăn nhỏ sau đó buộc chặt lại để m.á.u không chảy, vừa làm ông Minh vừa thổi vì sợ Hà Trang sẽ đau. Thế nên vô thức nhìn thấy việc ông làm với mình Hà Trang có hơi cảm động.
-Xong rồi đấy. Em thấy ổn chưa?
-Em không sao? Cảm ơn anh.
-Ừ thôi để anh dìu em về phòng rồi lấy thuốc đắp vào. Để như vậy anh sợ nhiễm trùng đó.
-Em không sao mà!
Vừa nói Hà Trang vừa đứng lên, tuy vẫn còn đau lắm nhưng vì sợ để lâu lỡ việc nên ngay lập tức cô đưa mắt nhìn sang cái phòng lớn bên kia rồi tỏ ra rất ngạc nhiên hỏi ông Minh
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-40.html.]
-Anh nè căn phòng đó của ai mà đẹp thế ạ?
Theo hướng tay Hà Trang chỉ ông Minh lập tức ngước nhìn. Hóa ra hai người họ đi một vòng khu vườn lại đứng đúng ngay phòng bà Kim Ngân.
-Là phòng của chị lớn!
Nghe ông Minh giới thiệu xong Hà Trang tỏ ra rất quan tâm cô choàng tay sang ôm lấy tay ông rồi nũng nịu nói
-Phòng đẹp thật anh ạ, em cũng muốn có được căn phòng như thế?
Ông Minh véo mũi cô một cái, khoé mắt nheo thành ý cười lộ lại vẻ cưng chiều
-Em mà muốn thì 10 cái phòng như thế anh cũng cho em?
-Có thiệt không đó?
-Thiệt mà.
Hà Trang cười, cô ngã đầu vào n.g.ự.c ông, đáy mắt nhìn theo căn phòng đó tỏ ra giảo hoạt. Cô nhếch môi cười đầy ác ý rồi lên tiếng
-Hay là mình lại đó hỏi thăm bà lớn đi anh?
Lần này ông Minh cúi xuống nhìn Hà Trang, thái độ có chút lưỡng lự, nhưng sau đó khi ông nhìn lại căn phòng, nhận ra có điều khác biệt, rồi đưa mắt nhìn quanh cũng chẳng có ai. Không ngăn được sự tức giận. Ông nói
-Mấy cái đứa người làm, rồi thằng Bình đâu sao không có ai canh cửa phòng hết vậy không biết.
Nói rồi ông lại nhìn Hà Trang
-Hay em lại ghế ngồi một chút để anh ra trước coi bọn nó trốn ở đâu rồi. Căn dặn bao lần phải canh phòng cẩn thận mà giờ một đứa cũng không thấy.
Hà Trang nghe ông cằn nhằn thì không thể không đắt ý, bởi vì mấy người ở đây tản ra hết cũng là do cô nhờ người nói với bọn họ thôi. Sẵn dịp thời cơ đã đến, Hà Trang lập tức níu tay ông Minh lại, một mực cô không cho ông đi còn cố tình lôi ông tới phòng bà Kim Ngân cho bằng được.