Còn Hà Trang cô chỉ giả vờ nằm đó thôi, khi biết ông Minh đã tưởng tượng ra điều mà cô đang nghĩ liền lúc đó cô mở mắt ra, giả vờ uể oải nhìn ông Minh rồi nói
-Anh mạnh thật đấy, cả đêm không nghỉ cứ hành em suốt.
Ông Minh không nhớ gì trong đầu cả, chỉ thấy đầu đau như búa nổ nhưng đàn ông mà được khen khoản đó ông Minh lấy làm khoái chí lắm nên cứ cười không khép được miệng
-Anh chỉ lớn tuổi thôi chứ phong độ thì vẫn còn rất tốt đó, em yên tâm đêm nào anh cũng sẽ chiều em tới bến.
-Anh này.
Vừa nói Hà Trang vừa nhìn ra bên ngoài, thấy trời đã sáng rõ, ánh nắng vừa hay cũng nhú lên, lại thoáng thấy người đàn bà kia đang đứng bên cửa sổ ra hiệu với mình nên Hà Trang lật đật ngồi bật dậy, cô khéo léo chỉnh lại trang phục của mình rồi nhìn ông Minh nói
-Trời đã sáng rồi anh cũng dậy đi…Ngày hôm nay đối với anh sẽ là một ngày thật đẹp đó.
Ông Minh nghe vậy liền mỉm cười, ông lười biếng vẫn không chịu dậy chỉ kéo tay Hà Trang hôn lên mu bàn tay cô một nụ hôn rồi nói
-Ngày nào ở bên em thì ngày đó là ngày đẹp nhất đối với anh
Hà Trang nhếch môi, liền rút tay lại, cô rùng mình một cái khi thấy ông Minh hôn tay mình, nhưng rồi cô vẫn cố níu ông Minh để cho ông ta tỉnh lại hẳn.
-Thôi mà anh dậy đi. Hôm nay trời đẹp em muốn cùng anh đi ra ngoài dạo đó.
Nghe yêu cầu của Hà Trang ông Minh lập tức tỉnh táo, ông lật đật ngồi dậy rồi nhìn Hà Trang với ánh mắt yêu thương
-Có thật em muốn đi dạo với anh không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-39.html.]
Hà Trang gật đầu
-Dạ.
Ông Minh cười lớn
-Được được, vậy em chuẩn bị đi rồi anh đưa em ra vườn chúng ta vừa nhâm nhi uống trà vừa ngắm Ngân nhé.
Ông Minh nói xong liền khoác áo đi ra khỏi phòng trước. Cũng là lúc Hà Trang đứng lên đi tới bàn trang điểm, cô ngồi xuống, khoác vào người một chiếc áo choàng, buộc tóc lên gọn gàng sau đó cô mới nhìn ra cửa sổ rồi ra hiệu cho người đàn bà kia bước vào phòng mình để tính kế tiếp theo
Căn dặn xong những kế hoạch trong đầu cho bà ta nghe, rồi cũng hỏi đôi chút về vị trí từng phòng trong nhà này Hà Trang liền cho bà ta ra ngoài rồi cô thay quần áo, trang điểm gương mặt mình cho thật đẹp rồi nhanh chân đi ra ngoài.
Thần thái của Hà Trang lúc này phải nói thật tự tin giống như Hà Trang đang là chủ căn nhà. Cô bước đi đến đâu, tất cả người làm điều cúi đầu dù cho họ biết cô chỉ là một cô gái tầm thường được ông Minh đem về, thế nhưng không hiểu sau đối diện với cô họ lại có cảm giác rất sợ.
Hà Trang đi một vòng liền thoáng trông thấy ông Minh đang ngồi ngoài vườn Ngân. Cô nhàn nhã đi ra, ngồi xuống bên cạnh ông Minh, cô nhìn quanh những loài Ngân đẹp đang khoe sắc nơi này. Tâm hồn cô phút chốc thật dễ chịu.
Cạnh bên ông Minh say đắm nhìn cô trong bộ bà ba màu xanh ngọc, chiếc áo ôm sát vô tình càng làm nổi bật vòng một của cô khiến cho ông Minh liền nổi hứng, nhích chiếc ghế lại ngồi cạnh Hà Trang. Ông đưa bàn tay thô ráp của mình vuốt lấy nơi đó rồi còn tấm tắc khen ngợi
-Nhìn em đẹp thật sự, nhất là nơi này.
Hà Trang bị cái đụng chạm trơ trẻn của ông cô giật b.ắ.n cả người. Vội đứng bật dậy. Cô thở manh một cái để ngăn không cho mình tát ông ta một phát. Hà Trang nói tránh đi.
-Ngoài này đẹp thật. Anh dẫn em đi xung quanh nhé
Ông Minh liền cười thật tươi với lời đề nghị của cô nên ông đứng phắt dậy rồi đi tới cạnh Hà Trang
-Được để anh đưa em đi một vòng xem nhà của chúng ta.