…Lần đầu tiên Hà Trang được đến một căn nhà sang trọng và đẹp đến vậy nên cô cứ đưa mắt nhìn xung quanh xem xét, không phải kiểu cô đang mừng rỡ vì mình được gả vào đây để ăn sung mặc sướng, mà thái độ của Hà Trang lúc này vẫn một mực lạnh lùng, chỉ là cô muốn nhìn, muốn quan sát tất cả nơi này để hiểu biết về căn nhà này thêm thôi.
Bên phòng ông Minh lúc này cũng đã trang trí rất lộng lẫy, tuy ông không tổ chức tiệc lớn linh đình để đón Hà Trang về được do có nhiều chuyện khó nói, thế nhưng trong phòng ông vẫn muốn nơi này thật đẹp để người đẹp của ông bước vào không bị thiệt thòi.
Những tấm vải lụa được treo trong phòng đỏ rực, những món trang sức đắt tiền được ông mua về đang đặt trang trọng trên bàn cũng 10 thướt vải lụa hạng sang đủ màu để Hà Trang may quần áo. Tất cả ông đều chuẩn bị chu đáo chỉ chờ đợi thời khắc Hà Trang bước về nhà ông mà thôi.
Ngó mình trong gương, soi đi soi lại rồi cầm lược chải tóc không biết bao nhiêu lần, ông Minh cảm thấy lần này Hà Trang đến khiến trong lòng ông nôn nao hồi hộp bội phần không giống như lần trước ông rước Hà Ngân về đây. Bởi vì lần này chính thức anh rước Hà Trang về tận phòng chính của ông, muốn cô ở bên ông để ông thỏa mãn cái khao khát yêu đương đang rạo rực cháy bỗng trong người mình.
Cốc cốc cốc…
Tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên, và tiếng người ở trong nhà ông lên tiếng
-Dạ thưa ông cô Hà Trang đã đến.
Nghe vậy ông Minh không giấu được sự vui mừng, liền bước nhanh tới đưa tay mở cửa phòng ra,. Nhìn Hà Trang đứng trước mặt, vẻ đẹp mong manh như thiếu nữ trong tranh khiến cho ông không kìm lòng được mà cho người lui xuống sau đó kéo nhanh cô vào trong phòng mình.
Hà Trang đi vào, đối diện với ông Minh cô nở ra nụ cười e lệ rơi đánh mắt nhìn khắp căn phòng. Một màu đỏ rực rỡ, thật đẹp nếu như đây là một đám cưới tự nguyện có lẽ cô sẽ thật hạnh phúc thế nhưng hiện tại lại không phải, thực tế bây giờ đối với cô nó phũ phàng rất nhiều.
Ông Minh kéo cô lại chiếc bàn đang đặt nhiều loại trang sức cùng vải gấm lụa là đủ màu. Ông nhìn cô cười cười nói
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-33.html.]
-Đây là tất cả dành cho em. Em xem có thích không?
Hà Trang nhìn sơ qua những trang sức trên bàn, thế nhưng trong cô chẳng có gì là thích thú. Chỉ giả vờ cảm thấy hạnh phúc rồi cúi đầu với ông Minh. Cô nói
-Em thích lắm, cảm ơn anh nhiều.
Ông Minh liền kéo cô vào lòng, khom xuống hít hà mái tóc suôn dài mùi bồ kết rồi nheo mắt cưng chiều nhìn Hà Trang
-Miễn em thích là được, sau này cứ ngoan bao nhiêu của cải nhà này anh đều cho em tất.
-Nhưng em sợ lắm ạ. Sợ bà lớn biết chắc bà g.i.ế.c em mất. Hay là anh cho em làm phận người ở trong nhà cũng được, miễn sau hằng ngày em được thấy anh là em vui rồi, chớ em không muốn trèo cao đâu ạ.
Hà Trang giả vờ lo sợ nên cứ khép nép trong lồng n.g.ự.c làm cho ông Minh cảm thấy thương cô vô cùng, ông đâu biết là Hà Trang đang giả vờ thôi nên mặc nhiên đưa bàn tay thô ráp áp sát vào người Hà Trang, vừa vuốt ve vừa ra sức an ủi người đẹp.
-Em yên tâm đừng có lo. Bà ấy bây giờ chỉ nằm một chỗ trên giường, anh cho người canh phòng cẩn thận và không cho ra ngoài nên không ai làm được gì em đâu. Em cứ ngoan ngoãn làm bà hai nhà này nhé. Ai mà cả gan làm em buồn cứ nói với anh.
Hà Trang mím môi cô nhìn ông Minh thích thú, coi như ông Minh cũng được việc, chỉ cần nóc nhà như ông ta yêu thương cô thì từ đây cô có thể yên tâm thoải mái sống trong nhà này rồi. Nhưng mà có điều ông Minh ham mê sắc dục thật sự, những sự va chạm nhạy cảm này khiến cho Hà Trang không mấy thoải mái bởi vì cô chưa từng tiếp xúc qua đàn ông bao giờ nên ông Minh mò rờ đến đâu Hà Trang nổi óc đến đó nhưng cô cũng không dám phản đối chỉ đành im lặng chịu đựng để làm hài lòng ông ta.
Bầu trời bên ngoài nhanh chóng sập xuống, cuối cùng một ngày dài cũng trôi qua, vừa hay đủ để ông Minh được ân ái với cô thế nên ông càng tranh thủ cơ hội, ông khéo léo đưa Hà Trang lại giường, ánh mắt gian tà quét từ trên người cô xuống rồi dừng lại nơi bầu n.g.ự.c căng tròn sau lớp áo của Hà Trang… Ông thèm thuồng cứ nhìn mãi rồi nói
-Em chiều anh đêm nay nhé?