Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/0nhMD5lVky
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông Minh vì nãy giờ bị vợ tra khảo nên không dám đứng gần bà nữa, bởi thế mà khi bà bị ngã ông cũng chẳng kịp đỡ bà… thấy bà đau ông mới vội hốt hoảng chạy tới đỡ bà lên tay mình rồi lo lắng hỏi
-bà bà có sao không?
Cảm nhận bụng mình quặn lên từng cơn, một dòng m.á.u đang từ trong chảy nhẹ ra, bà Ngân chỉ biết gào khóc rồi bấu víu tay ông Minh
-Cứu…cứu con mình.
Nói xong câu đó là bà Ngân ngất luôn. Ông Minh cũng được phe sốt vó nên liền bồng bà lên xe, thế mà trong lúc nguy cấp còn không quên ngoái đầu dặn dò Hà Trang ráng giữ sức khỏe đừng đi nhiều. Mau chóng hồi phục rồi lần sau ông sẽ đến thăm.
Hai chiếc xe của nhà họ đi khuất. Hà Trang lia đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống vết m.á.u vẫn còn đang in hằn dưới nền nhà cô. Bất giác cô cười lớn rồi lẩm bẩm trong miệng mình một câu…Chỉ là bắt đầu thôi bà chờ đó chuyện vui còn dài…
…
Ngồi trong nhà giờ phút này chỉ còn lại một mình, Hà Trang cất đi khuôn mặt đầy dã tâm của mình, thay vào đó là gương mặt âu sầu ảo não. Cô đi tới cái tủ gỗ đã cũ, đưa tay mở cánh cửa ra rồi với tay lấy một tấm ảnh.
Đi tới bàn ngồi, hai mắt Hà Trang đặt xuống đó nhìn, hình này đã lâu rồi thì phải, từ lúc cha mẹ cô còn sống đã nhờ người chụp cho chị em cô một tấm làm kỷ niệm. Đến hôm nay đã ngã màu vàng và cũ mèm nhưng nét mặt ngây thơ của hai đứa bé giống nhau như đúc vẫn in hằn lên đó.
Tự nhiên Hà Trang không kìm lòng được mà bật khóc ngon lành, cô ôm lấy tấm hình rồi lại tưởng nhớ lại từng giây phút ở với chị mình, tưởng tượng cả đớn đau mà chị mình phải chịu. Bao ngày trôi qua rồi thế nhưng cứ nghĩ đến là cô lại thấy đau lòng, đau đến mức tim mình thắt lại và không thở được. Cô trách mình không thể bảo vệ cho chị, để chị phải một mình oan ức đối diện với cái ch..e.t tàn nhẫn mà người ta đã nhẫn tâm gây ra…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-28.html.]
Dòng nước mắt cứ rơi như mưa xoáy sâu vào tâm can của Hà Trang đến mức cô không thể nào ngăn đi cảm xúc của mình cứ thế mà nức nở như có người đang ức h.i.ế.p cô vậy.
Bên nhà Minh Hùng. Hôm nay anh vừa đi đồng về gặp mấy người trong làng xúm lại to nhỏ rằng Hà Trang bị bà Kim Ngân vợ ông Minh lao đến nhà để đánh ghen.
Nghe đến đó thôi là Minh Hùng liền vội về nhà quăng cái liềm vào một góc sau đó không kịp tắm rửa vẫn bộ quần áo đã xỉn màu dính đầy mùi bùn đất chạy nhanh sang nhà Hà Trang ngay. Anh lo sợ cô bị người ta hành hạ nên vừa tới nhà cô thấy cô khóc nức nở anh đã không kìm lòng được, cứ thế chạy đến kéo người Hà Trang đứng dậy rồi đưa mắt nhìn cô từ trên xuống dưới xem thử coi cô có bị thương hay là không?
-Em sao vậy Hà Trang. Người ta có làm gì em không hả? Ngoan nín đi có anh đây rồi.
Hà Trang đang khóc tự nhiên bị Minh Hùng xông vào kéo cô vào người anh bị bất chợt nên cô nín luôn. Tròn mắt nhìn Hùng, nhìn cách anh lo lắng cho cô vô thức tim cô lại đập thật mạnh, cảm giác ngọt ngào dâng lên nhưng rồi nhớ lại những gì mình đang làm, vòng tay đang định ôm chầm lấy anh phút chốc Hà Trang phải buông thõng xuống.
Dứt khoát đẩy mạnh Minh Hùng ra, Hà Trang nói
-Em có bị sao đâu? Tự nhiên anh lại hỏi vậy?
Minh Hùng vẫn còn rất lo lắng cho cô vì nghe mọi người đồn ầm bà vợ ông Minh sang đây bắt ghen cô, sợ cô bị họ đánh nhưng giấu anh nên bỏ qua lời nói vừa rồi của Hà Trang Minh Hùng cứ thế xoay người cô từ trước ra sau. Đến khi thấy cô da dẻ vẫn lành lặn lúc này anh mới vội buông bàn tay anh ra.
-Em không sao là tốt rồi.
Hà Trang phớt lờ ý tốt của Minh Hùng, rồi giả vờ đưa tay lên bịt mũi. Một tay còn lại phủi phủi chiếc áo dài trên người mình. Cô bảo anh
-Từ nay nếu không có chuyện gì thì anh hạn chế qua nhà em đi, anh sang đây người ta lại hiểu lầm đó. Với lại anh trang thủ về nhà tắm đi. Cái mùi bùn trên người anh thật sự khiến em khó ngửi lắm?