Một màn vừa rồi lại lọt vào tầm mắt của Kiều Nương, cô ta đứng im nhìn theo không khỏi tỏ ra căm phẫn khi mà Hà Trang mới vào quán mấy ngày đã cướp đi con gà đẻ trứng vàng cho cô rồi. Thế nên nhanh chóng khi chiếc xe vừa rời đi, Kiều Nương cũng vẫy một chiếc xe khác rồi rẽ thẳng sang bên nhà ông Minh.
Đưa Hà Trang về đến nhà, vì đây là lần đầu tiên ông đến nơi này, lại quên bén việc Hà Trang là em của Hà Ngân nên ông cứ nhìn ngôi nhà mà tặc lưỡi thương tiếc cho người đẹp
-Em…em ở đây sao?
Hà Trang nhẹ giọng đáp
-Dạ, anh hỏi có gì không ạ?
-Nhà thế này mà em cũng ở được à? Hay là em sang nhà anh ở đi… anh sẽ lo cho em suốt cuộc đời luôn.
Nghe ông Minh nói vậy, Hà Trang đã biết ông ta si mê cô rồi nhưng Hà Trang vẫn chọn cách nói khéo, cô không muốn để ông Minh nghĩ mình dễ dãi thế nên câu trả lời của cô cũng như vừa đưa vừa đẩy cho ông Minh vừa lòng.
-Dạ em không dám đâu ạ? Em ở đây quen rồi, sang bên đó em sợ mình sống không được thoải mái… hay là nếu khi nào anh rảnh anh có thể ghé sang đây với em!
Vừa nói Hà Trang vừa đung đưa ánh mắt với ông Minh khiến cho tâm hồn ông một phen được bay bổng, cứ thế mà ông ngồi lỳ ở nhà Hà Trang mân mê nắn bóp đôi chân Hà Trang cả buổi vẫn không chịu về, cho đến khi bên ngoài sân nhà cô lại có tiếng xe chạy đến. Ông Minh nhìn ra, vừa thấy xe mặt ông đã tái méc đi nhanh chóng ông cũng buông luôn đôi chân thon dài của Hà Trang ra khỏi người mình rồi lật đật đứng bật dậy.
Miệng ông lắp bấp, đôi mắt cứ nhìn ra chiếc xe đang có một người bước ra, đôi chân run rẩy không tự chủ được khuôn miệng mà phát ra một câu
-Ch..e..t rồi con c..ọ..p cái sao biết mà đến đây hả trời?
Hà Trang bình thản đưa mắt ngó nhìn người đàn bà đã lâu nghe danh nay mới thật sự được đối diện. Bà ta mặc chiếc áo dài Ngân, khoác cái áo choàng lông trắng che đi chiếc bụng đang lùm xùm. Mặt mày tái xanh nhưng vẫn hùng hổ đi vào. Vừa thấy ông Minh ở nhà tôi là bà đã bặm môi trừng mắt rồi đưa tay ra véo lấy tai ông Minh.
Bà nghiến răng nói
-Hôm nay ông cả gan theo gái về nhà, ông có còn coi tôi là vợ ông nữa không hả ông Minh..
Ông Minh bị véo đau nên nhăn cả mặt, ông xấu hổ nhìn quanh rồi nói khẽ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-27.html.]
-Bà buông tôi ra coi, làm như vầy đám đầy tớ còn xem tôi ra gì?
Nhưng bà Ngân lại cứ quát ầm lên
-Ông muốn tụi nó xem ông ra gì thì ông nên biết điều mà sống đàng hoàng chút cho người ta nể. Có đâu một người có quyền đứng đầu cả làng lại đi rượu chè đàn ca múa hát với những loại gái lẳng lơ thế hả?
-Bà…bà im miệng coi
-Tôi không im đó ông làm gì được tôi?
Bà Kim Ngân tức giận tím cả người nên quậy ông Minh như chong chóng, còn ông thì vì sợ bà bị động thai nên cứ khép nép vỗ về bà.
Hà Trang ngồi bên này, thấy cảnh tượng đó chỉ biết nhếch môi cười một cái. Sau đó cô đứng bật dậy rồi đưa mắt nhìn bà Kim Ngân nói một câu rất nhẹ nhàng
-Giữa tôi và ông đây chẳng có gì cả bà đừng có tới nhà tôi mà bắt ghen lung tung.
Bà Kim Ngân đang hỏi tội ông Minh, nghe Hà Trang lên tiếng bà tức thì quay lại, định mở miệng chửi luôn cô ả đã dụ dỗ chồng bà nhưng khi vừa nhìn thấy Hà Trang khuôn mặt bà đã trắng bệch. Bà đứng sững người, gương mặt này là…Hà Ngân...là cô ta… bà ta cứ tưởng là Hà Ngân còn sống và thoát ra khỏi cái hang đá rồi nên giờ phút này đối diện bà ta run như cầy sấy, đôi môi cứ va vào răng rồi bắp nói
-Hà Ngân…cô cô vẫn còn…
Nghe đến vậy Hà Trang biết bà đã nhìn nhầm cô ra chị mình nên liền bước đi tới cố ý dọa bà một phen. Giọng cô hơi lạnh đều đều vang lên
-Tôi vẫn còn sống?
Bà Kim Ngân nghe vậy liền điếng người, mồ hôi lạnh bổng từ da thịt tuôn ra như tắm. Bà không đứng vững nên ngã xuống nền nhà cô luôn.
Á…
Vì lần trước mới động thai lần này bị kích động cộng thêm ngã nữa nên chiếc m.ô.n.g vừa đập xuống nền nhà là bụng bà ta lại nhói lên từng cơn, bà đau lắm, vô thức đưa hai tay ôm chặt lấy bụng mình.