Hai Chị Em - Chương 23

Cập nhật lúc: 2024-12-18 20:45:09
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba của Hùng nghe cô hỏi ông liền nhìn ngay vào trong nhà, dừng lại nơi cây đàn đã cũ đang treo trên vách nhà, trong lòng ông bất giác nhớ lại ngày xưa của mình, một thời ông theo đoàn hát đánh đàn cho nghệ sĩ biểu diễn nên cây đàn đã theo ông từ đó. Tuy bây giờ đoàn hát rã gánh kể từ đó cây đàn được treo nguyên vẹn nơi gốc nhà, nhưng lâu lâu nhớ lại nó cũng coi như kỷ niệm xưa trong lòng ông vẫn cứ nhớ đến da diết.

Thở dài về quá khứ ông trả lời Hà Trang

-Là của bác, nhưng lâu rồi bác cũng không còn sử dụng.

-Của bác thật ạ?

-Đúng rồi là của bác. Có chuyện gì vậy con?

Hà Trang nghe vậy lập tức mừng thầm, cô vội trả lời ngay

-Vậy bác biết đánh đàn đúng không ạ?

-Biết chứ con? Không những biết mà năm xưa bác còn là một tay chơi đàn nổi tiếng trong vùng nữa đó. Các đoàn hát còn tranh giành nhau muốn bác về làm cho đoàn của họ nữa.

Ba Hùng tự hào kể lại chiến tích của mình cho Hà Trang nghe bằng ánh mắt thật tự hào. Mà vô tình câu chuyện này càng làm cho Hà Trang mừng còn hơn vớ được vàng.

-Bác ơi thế con nhờ bác dạy con học đàn được không ạ. Con sẽ trả tiền cho bác xem như đó là công bác đã dạy con?

-Ý thôi tiền bạc gì con? Nếu con thực sự muốn học thì cứ qua đây. Bác sẽ dạy con thật tận tình luôn.

-Dạ vậy tốt quá ạ thế ngày mai con sang học nha bác.

-Ừ con!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-23.html.]

Hà Trang ra về với khuôn mặt thật rạng rỡ. Đúng là cô may mắn thật vừa định tìm người dạy thì biết được ba của Hùng là người chuyên đàn tranh rồi, cô thì cũng quen thuộc với nhà bác và Minh Hùng nên chuyện này càng làm cho Hà Trang thấy tự tin hẳn đi. Bước đầu coi như đã thành công một nửa, Hà Trang đứng im mím môi cười đắc ý. Cô sẽ cố gắng, cố gắng thay chị mình trả thù, cố gắng cho gia đình ông Minh sống dở c.h.ế.t dỡ nhất là bà Kim Ngân, bà ta nhận quả báo thì cô mới thật sự cam tâm.

Qua ngày hôm sau Hà Trang có mặt tại nhà Minh Hùng để học đàn, à mà đúng lúc Hà Trang sang đây Minh Hùng cũng không có nhà nên cả hai không hề đối diện Hà Trang cũng bớt phâm tâm.

Ngồi trước cây đàn, ba của Minh Hùng tận tình chỉ dạy Hà Trang từ ly từ tý

-Bàn tay phải con nâng lên, ngón tay khum lại, thả lỏng, ngón áp út tì nhẹ lên cầu đàn. Khi đánh những dây đàn thấp, cổ tay tròn lại, hạ dần về phía trước đàn.

-Dạ, để con thử ạ.

Ban đầu Hà Trang hơi hồi hộp và thấy khó khăn lắm nên loay Ngâny mãi vẫn chẳng theo ý của ba Minh Hùng được, nhưng cô không hề nản chí, dù ngồi học đến đổ cả mồ hôi nhiều lúc chán nản vì bất lực nhưng Hà Trang vẫn không dám từ bỏ, và cũng may mắn ba của anh Hùng vẫn kiên nhẫn đứng sau lưng chỉ dạy cô miệt mài nên cuối cùng cô cũng học theo được những bước cơ bản rồi.

Đứng nhìn sự cố gắng của Hà Trang ba của Minh Hùng thầm đánh giá về cô rất cao. Trong ánh mắt ông lấp lánh niềm vui nho nhỏ khi cô học trò của ông đã không làm ông thất vọng sau bao nhiêu năm ông không quay lại với nghề.

-Đúng rồi, giỏi lắm con gái. Bây giờ khi đánh những dây cao, con nhớ cố hạ dần theo chiều cong của cầu đàn, cánh tay cũng hạ khép dần lại tránh không đưa cánh tay ra phía ngoài. Ba ngón tay gảy mềm mại, từng ngón thả lỏng này nhẹ nhàng nâng lên hay hạ xuống gảy vào dây đàn theo chiều cong tự nhiên của bàn tay để tránh gãy ngón, móc dây nha. Con cứ từ từ…Học đàn không được gấp gáp, con cứ thả lỏng người ra phiêu theo bản nhạc con muốn đánh là được. Bây giờ đánh đi bác xem xem

-Dạ…

Hà Trang từ từ nghe theo lời ông ấy nói, may mắn là Hà Trang vốn thông minh nên chỉ sau một lúc tiếng đàn đã được vang lên. Đứng bên cạnh ba của Minh Hùng rất hài lòng về Hà Trang nên cứ thế cứ tấm tắc khen cô mãi. Bất chợt ngẫu hứng ông cũng ngâm lên một câu thơ

Đêm khuya nghe tiếng đàn tranh

Ru trăng vào mộng nghe lành ý thơ”

Giai đoạn học đàn từ cơ bản đến khi thành thạo đàn được hết những bài nhạc Hà Trang phải mất đi hơn một tháng trời để luyện tập, và thật sự cô cũng may mắn khi mà ba của Minh Hùng ông đã rất nhiệt tình bao nhiêu tâm huyết cùng những kỹ năng đánh đàn chuyên nghiệp của ông ông đều truyền lại hết cho Hà Trang thế nên khi học xong cô đã không hề hối hận vì thời gian cô đã bỏ ra vì khi đến quán rượu để xin vào làm vì cô biết đàn nên chủ quán đã dễ dàng đồng ý cho cô vào quán..

Loading...