Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/2TtPZdE4To
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy không nghe rõ câu chuyện nhưng nghe tên Hà Ngân Minh Hùng bất chợt dấy lên trong lòng sự lo lắng khôn nguôi, vừa đúng lúc tít trên ngọn núi lại nghe tiếng gió rít lên từng hồi, rồi nghe rõ tiếng con vật đang vùng vẫy…
Sợ rằng có chuyện không lành với Hà Ngân thế là chờ đoàn người nhà ông Minh đi xuống khuất bóng anh lại nhanh chân leo luôn lên trên ngọn núi…
Cảnh vật lúc này mờ ảo hiện ra trước mắt khiến anh không khỏi kinh hoàng, trốn vào một góc anh nhìn thấy lão thầy phù thủy ở làng bên đang dùng một thứ gì đó dụ con mãng xà to lớn ra khỏi hang, con mãng xà bò đến đâu cả ngọn núi như rung rinh tới đó, cuối cùng nó đưa cái đuôi to lớn đập một phát trên vách núi…
Ầm ầm…
Mấy tảng đá to lớn vì sức mạnh của con mãng xà mà nứt ra làm đôi sau đó chắn lại luôn cái cửa hang to lớn…
Ông Thầy phù thủy sau khi thấy cửa hang được đóng lại, ông ta bật cười thật to đầy mang rợn rồi hú lên vài tiếng điều khiển con mãng xà to rời đi khỏi nơi này…
Nhìn thấy ông ta đi khỏi thật lâu, cảm thấy an toàn Minh Hùng mới chầm chậm bước ra, nơi này bây giờ chìm vào một không gian im lặng đến đáng sợ khiến cho Minh Hùng cảm thấy rợn cả người.
Anh đi xung quanh xem xét, rồi lại đứng trước cửa hang, tâm trạng tò mò cứ nhìn mãi vào trong đó. Cảm giác có điềm không lành, anh dùng hết sức đẩy mạnh một tảng đá ra thử nhưng với sức lực của một mình anh chỉ như một cây chống với cả bầu trời thôi. Nên cuối cùng hai tay anh mỏi nhừ mà tảng đá vẫn cứ im thin thít…
Bất lực trước sự việc, lại thấy trời sắp sáng nên Minh Hùng đành quyết định quay xuống, đợi mai trời sáng anh sẽ lên đây một lần nữa để điều tra. Nhưng khi anh vừa quay đi mấy bước bất chợt anh liền phát hiện ra dưới chân anh đang dẫm lên một tờ giấy gì đó…Không giấu được tò mò anh nhanh chóng cúi xuống nhặt lên , điều anh không thể ngờ tới đó là khi mở tờ giấy ra anh phát hiện trong trên giấy là nét chữ quen thuộc của Hà Ngân đang in hằn lên đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-16.html.]
Nhìn được nét chữ của Hà Ngân nhưng vì trời vẫn còn tối, nét chữ thì nhòe đi một nửa nên Minh Hùng vẫn không thể nào đọc được hết ý trên tờ giấy. Thế nên cuối cùng dù lòng bất an và lo lắng cho Hà Ngân rất nhiều nhưng không tìm được những gì có liên quan đến cô nữa ngoài tờ giấy này nên cuối cùng Minh Hùng đành quyết định quay xuống và đi về nhà đọc được trong thư đã viết những gì rồi anh mới tính tiếp…
…
Vẫn như thường ngày ban ngày Hà Trang ra đồng làm việc với mọi người, đến tối cô mới đi học chữ. Cũng may là cô sáng dạ nên mới học lại mấy hôm mà cô đã thuộc lòng tất cả các mặt chữ rồi, điều mà rất là nhiều người trong làng mong muốn vì nơi này để học được con chữ họ phải trả một số tiền rất lớn nên đa phần ít ai biết chữ lắm.
Định bụng rời khỏi nhà để sang bên nhà thầy học chữ thì vô thức ruột gan cô lại nóng như lửa đốt, cả người cứ thở dốc lên như sắp có chuyện chẳng lành… Ngoài trời đột nhiên lại đổ cơn mưa lớn, tiếng gió cứ mạnh dần thổi tạt vào mái nhà tranh, trời này ra đường là ướt hết nên cuối cùng Hà Trang đành phải ở nhà và nghỉ học một buổi.
Ngồi trong nhà nhìn ra ngoài trời, trời tối om như mực lại còn mưa gió mãi không ngừng…Tâm trạng cô lại tiếp tục dấy lên cảm giác bồn chồn không yên nên cứ đi qua đi lại trong nhà, hết đi rồi lại ngồi mãi cho đến khi gần sáng, trời quang mây tạnh Hà Trang mới gục đầu luôn trên chiếc bàn tròn mà chợp mắt được một chút…
Cốc…cốc…cốc
Đang say giật mộng Hà Trang lờ mờ nghe tiếng gõ cửa nên vội vàng mở mắt ra, ngó ngàng xung quanh khe vách thì bên ngoài vẫn chưa sáng. Lại nghe tiếng gõ cửa nhà vang lên, Hà Ngân có hơi cảnh giác vì sợ có người xấu nên cô không vội đi ra mở cửa mà đứng luôn trong nhà, tay vơ vội khúc gỗ cầm sẵn bên người rồi mới lên tiếng
-Ai vậy?
Bên ngoài giọng nói quen thuộc vang lên
-Là anh. Anh Hùng đây?