…
Thoáng chốc cũng đến giờ trấn yểm đồng trinh, ông Minh cho người đưa Hà Ngân lên núi trong đêm… Cả nhà ông cùng ông thầy phù thủy thực hiện nghi thức cúng bái, khói hương nghi ngút bay khắp nơi này, cho đến khi những nén hương gần tàn, ông Minh cho người đẩy Hà Ngân vào trong để chuẩn bị dâng cô cho con mãng xà trong đó rồi lấp hang lại thì đúng lúc này không hiểu do thuốc mê không còn tác dụng hay có nguyên nhân nào tác động đến mà tự nhiên Hà Ngân bất ngờ tỉnh lại…
Hà Ngân tỉnh lại, trước mắt cô là một nơi xa lạ, họ cầm đuốc soi sáng cả một không gian rộng. Hà Ngân lại dụi mắt mở ra lần nữa, lần này cô thấy rõ hơn, hình như là cô đang đứng trên một ngọn núi, trên đây còn có một cái hang đá rất to…Nhìn thấy những người làm nhà ông Minh, cả ông và bà đều có mặt, còn có một ông thầy mặc bộ đồ dài màu đen trắng, bất chợt Hà Ngân nhớ lại lời người đàn bà kia đã nói với cô. Vô thức ý chí sinh tồn trỗi dậy, Hà Ngân vùng vẫy khỏi những người đang trói chặt thân mình. Cô gào khóc hướng mắt nhìn ông Minh mà kêu gào
-Ông ơi tôi xin ông, đừng…đừng g.i.ế.c tôi!
Ông Minh cùng tất thảy những người có mặt nơi đây phát hiện ra Hà Ngân tỉnh lại thì có hơi bất ngờ, nhưng đã tới nước này ông Minh đành tiến lên một bước gần chỗ Hà Ngân. Ông lựa lời nói thật nhẹ nhàng để cho cô hiểu.
-Ta xin lỗi, nhưng vì an nguy của những người trong làng nên ta đành đánh đổi mạng của em để cứu mọi người thôi. Ta hứa khi xong việc, mộ phần cha mẹ em ta sẽ xây cất lại đàng hoàng, em của em ta sẽ lo cho em em một cuộc sống thật đầy đủ. Em yên lòng mà vì mọi người cứ việc ra đi thanh thản?
Mặc ông Minh khuyên bảo, mặc cho đã biết trước chuyện mình phải chết, nhưng lúc này đây Hà Ngân vẫn không giấu được sự sợ hãi, cô run rẩy, cô gào khóc, cố gắng vùng vẫy ra khỏi nơi này…Nhưng vì sức tàn lực kiệt, cô chỉ đành bất lực mà quỳ xuống van xin thôi
-không, không Tôi xin ông, xin ông đừng g.i.ế.c tôi, xin ông mà, tôi không muốn chết… không muốn chết? Ông cho tôi sống đi, làm trâu làm ngựa gì cũng được tôi cũng xin nguyện cảm ơn ông mà, đừng gi..ết tôi ông ơi
Ông Minh bất lực thấy tội cho Hà Ngân, nhìn thấy cô khóc ông lại mềm lòng, định bụng bước tới an ủi cô một lúc nữa cho cô vơi nhẹ lòng, thế nhưng chân ông định bước thì cạnh bên bà Kim Ngân đã đưa tay níu tay ông lại. Bà liếc mắt một cái, cuối cùng ông chỉ biết đứng im mà thở dài.
Còn bà Kim Ngân lúc này đã sinh lòng ghen ghét với Hà Ngân, nên mặc cô kêu gào thảm thiết bà chẳng có một chút động lòng, chỉ lạnh giọng bảo cô
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-14.html.]
-Cô nên chấp nhận số phận của mình đi. Sau khi cô chết, cả làng này sẽ nhớ mãi ơn cô.
Nhìn bà Kim Ngân đang trừng mắt nhìn mình, Vô thức khiến cho Hà Ngân nhớ lại cái ngày ấy, ngày cô vừa về đến nhà ông Minh, ngọn lửa bùng lên thiêu đốt lấy cô, cô cũng van xin, cũng hướng mắt nhìn bà cầu cứu thế nhưng đổi lại bà chỉ đứng đó im lặng, trơ mắt nhìn cô bị cháy đến thân tàn ma dại… Bây giờ bà ta lại còn muốn gi.. ết c.h.ế.t cô nữa. Thế mà cả làng này trước giờ ai cũng sùng bái bà, khen bà tốt lành như một vị phật sống…
Bà Ngân nói xong liền thúc giục thầy phù thủy
-Mặc kệ cô ta, thầy cứ tiếp tục đi.
Thầy phù thủy gật đầu, họ lại bắt đầu cúng bái rồi tàn nhẫn sai bảo người khác đẩy cô nhanh vào trong.
-Mặc kệ cô ta còn sống càng tốt, vào hang đó cô ta cũng c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn mà thôi. Mọi người mau ném vào đi để qua giờ lành lại không được may mắn.
Hà Ngân bị siết chặt lại sau đó lôi đi, biết mình bây giờ có cầu xin cũng vô ích nên giờ phút này cô chỉ trừng mắt nhìn thẳng về phía bà Kim Ngân, cô đanh giọng, nổi thống hận từ trong lòng bùng phát mạnh mẽ khiến cho cô không ngăn được mà trút ra một lời oán nguyền rủa
-Các người độc ác lắm, hôm nay các người g.i.ế.c tôi tôi nguyền rủa gia đình các người sẽ tuyệt tử tuyệt tôn không bao giờ có được người nối dõi đâu.. ha ha…
Tiếng cười lạnh lẽo của Hà Ngân vang lên khiến cho bà Kim Ngân kinh hãi vội thụt lùi mấy bước, tâm cơ bà run rẩy vô thức đưa tay ôm lấy bụng mình. Nhưng khuôn miệng vẫn còn phát ra những lời độc ác
-Tụi bây đập c.h.ế.t nó rồi ném luôn nó vào trong đi, khỏi cho nó nói xằng nói bậy nữa.
Ập!