Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/pSEIB0p5RM
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông Minh có vẻ suy nghĩ về những lời vợ mình nói, nhưng vì Hà Ngân thật sự rất đáng thương, nên ông không đành lòng. Thế nhưng bên cạnh bà Ngân đã nhìn thấu tâm tư của ông nên liền phát sinh sự bực tức trong lòng nên một mực ôm lấy ông rồi nói vào
-Lúc trước ông muốn cưới Hà Ngân vì muốn có con nối dõi, thế nhưng bây giờ em đã có thai rồi, với lại Hà Ngân giờ cũng như một đứa tàn phế, nếu như hy sinh cô ấy mà cứu được cả làng thì em nghĩ cô ấy cũng bằng lòng thôi ông ạ. Nếu ông mà chần chừ không quyết, lúc ấy tai họa ập đến gia đình này thì ông đừng có hối hận.
Ông Minh bị những lời của bà Kim Ngân nói làm cho thuyết phục ý ông. Thế nên cuối cùng vì vận mệnh của cả làng và gia đình mình ông Minh đành phải gật đầu đồng ý…
…
Vì để cả làng không xôn xao chuyện để đồng trinh trấn yểm trên núi, ông Minh quyết định giấu luôn cả làng, ông chỉ thông báo rằng mọi chuyện để ông, ông sẽ cho người trấn giữ ngọn núi, sẽ để dân làng được bình yên. Nghe lời ông mọi người ai nấy đều tin tưởng thế nên cũng không ai có ý kiến gì, họ quay về nhà mình, xây dựng lại nhà cửa và lo việc đồng áng…
Sau khi hẹn được ông thầy phù thủy coi ngày giờ trấn yểm là khuya đêm nay thì ông Minh cũng nhanh chóng cho người sắp xếp mâm quả đem lên núi, và cũng không quên căn dặn tất cả người làm không được hé môi nói với ai về việc hệ trọng này và công việc cuối cùng là sai người trước khi đem Hà Ngân đi sẽ cho cô uống trước một liều thuốc mê để sự việc được xử lý một cách êm đẹp nhất.
Một người làm lâu năm trong nhà ông được giao cho nhiệm vụ đem thuốc mê cho Hà Ngân uống. Trước giờ chuẩn bị, bà ta run run cầm chén thuốc bước vào phòng. Nhìn thấy Hà Ngân đang ngồi tựa lưng vào thành giường, nét mặt sau lớp da bị phỏng trở nên u sầu ảm đạm bất chợt bà dấy lên sự thương cảm dành cho cô…
Bưng chén thuốc để xuống bàn, phát hiện có người đi vào Hà Ngân liền cầm cái khăn voan che mặt lại rồi nhìn bà ta.
Bà ta lên tiếng
-Mời bà hai uống thuốc !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-12.html.]
Bình thường có người đem thuốc vào Hà Ngân sẽ không hề do dự mà cầm lên một phát uống cạn vì cô muốn mình được nhanh chóng hồi phục để ông Minh thả mình về nhà nên dù thuốc có đắng cỡ nào cô cũng cam tâm tình nguyện uống. Thế nhưng hôm nay thật lạ, nhìn chén thuốc tự nhiên lòng cô nóng như lửa đốt, cảm nhận có chuyện gì đó không hay sẽ xảy ra cho bản thân cô nên Hà Ngân cứ nhìn chén thuốc mà chần chừ mãi. Vô tình lại nhìn thấy đôi tay người đàn bà đó cứ run cầm cập, ánh mắt thì láo liên không dám nhìn thẳng về phía cô…
Chắc chắn là chuyện không lành nên Hà Ngân không vội cầm chén thuốc lên mà chỉ nhìn bà ta rồi hỏi
-Đây là thuốc gì?
Người đàn bà đó tái mặt, giọng run run nói mãi mới thành lời
-Là thuốc bổ bà ạ?
-Có thật không?
-Dạ…. dạ…
Bà ta chần chừ không nói được, Hà Ngân cũng hiểu cho tâm trạng những người như bà ta vì nghe lời chủ nên chỉ làm theo lệnh ban ra mà không được cãi lời thế nên thay vì làm khó họ Hà Ngân chỉ nhẹ nhàng nói
-Tôi biết trong đây không phải là thuốc bổ… cũng hiểu bà có chuyện khó nói…Thế nhưng trước khi tôi uống chén thuốc này, tôi mong bà thật lòng có thể nói cho tôi biết đó là thuốc gì có được không? Tôi hứa dù kết quả ra sao tôi vẫn uống, và không hề làm khó bà đâu?
Nghe những lời này của Hà Ngân, tự nhiên bà ta lại thấy thương cảm cho cô gái bất hạnh này, thế nên dù lệnh của ông Minh đưa ra không cho bất cứ ai mở lời thì bà vẫn quyết định nói ra cho Hà Ngân nghe. Bà biết Hà Ngân nghe xong vẫn không thể nào thoát khỏi nơi đây được, chỉ là trước khi Hà Ngân ch.. ết bà muốn cô biết được nguyên nhân mình bị ch.. ết thôi…