Cả ngày hôm đó không hiểu bị gì mà bà Kim Ngân cứ nôn khan mãi nên mất sức mà ngất đi luôn khiến cho cả nhà một phen lo lắng. Ông Minh lại cho mời thầy thuốc đến chuẩn mạch cho bà, đến khi nghe ông thầy thông báo bà đã có thai một tháng, ông Minh còn nghĩ ông đang nghe nhầm nên khẩn trương hỏi lại
-Thầy vừa nói gì nói lại tôi nghe?
Ông Thầy thuốc biết gia đình ông Minh hiếm muộn đã lâu, nên nay nghe tin vui ông không tin là đúng nên ông thầy thuốc vẫn kiên nhẫn thông báo lại
-Dạ thưa ông bà nhà đã có thai được tháng rồi. Chúc mừng ông?
Nghe đến đây ông Minh nhất thời kích động, trên đôi mắt đầy nếp nhăn lấp lánh niềm vui mừng. Ông cười không khép được miệng liền ra lệnh cho người ở thưởng tiền cho thầy thuốc rồi đưa ông ta về tận bên phòng khám để bốc thuốc dưỡng thai…
Ngồi lại trong phòng chỉ còn ông với bà, lúc này bà Kim Ngân cũng đã tỉnh. Ông Minh nhẹ nhàng đỡ bà ngồi dậy, cẩn thận chèn ra sau lưng bà chiếc gối cho bà dựa vào…
Ông nhìn bà trìu mến, bàn tay đầy gân run run sờ vào chiếc bụng phẳng dưới lớp áo lụa của vợ mình, trong lòng ông hạnh phúc đến khó tả.
-Tôi không thể tin được hơn 50 tuổi tôi đã được làm cha rồi bà ạ?
Bà Kim Ngân nhìn biểu hiện của chồng mình, trong lòng bà cũng hạnh phúc không kém. Cảm nhận trong mình có một sinh linh nhỏ bé đang sinh tồn, lại được ông nâng niu, bà thẹn thùng nhìn ông đáp lại.
-Dạ là thật đó ông ạ? Chúng ta có con rồi!
-Ừ tôi đã có con rồi, có con để nối dõi rồi bà ơi…Cuối cùng trời xanh cũng có mắt rồi.
Ông Minh nói xong liền nhìn bà mỉm cười thích thú, vui quá nên giờ phút này ông chẳng biết phải nói thêm điều gì nữa chỉ đành lặng lẽ ngồi lên giường cạnh bà rồi quàng tay ôm lấy vợ mình, sau một lúc ông trầm giọng bắt đầu căn dặn
-Bắt đầu từ hôm nay mọi chuyện trong nhà bà không được động tay chân vào nữa chỉ việc ăn rồi dưỡng thai đến lúc sinh con thôi biết chưa? Còn nữa tôi sẽ thuê thêm người để chăm sóc cho bà.
Bà Kim Ngân cảm động trước những lời quan tâm của chồng mình nên nhất thời cũng không biết phải nói sao chỉ đành gật đầu nghe theo lời ông vì với bà mà nói việc quan trọng bây giờ bà nhất định phải bảo vệ cái thai này cho đến khi thuận lợi sinh nó ra.
…
Hai ông bà đang tận hưởng niềm vui trong phòng thì đột nhiên lúc này lại có người gõ cửa bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-11.html.]
Ông Minh bị làm phiền nên hơi khó chịu, nhìn ra cửa ông cáu gắt nói
-Có chuyện gì?
Tiếng người bên ngoài run run nói
-Thưa ông trong làng lại có người mất tích. Mọi người đang đứng bên ngoài chờ ông ra để xử lý công việc ạ?
Nghe vậy ông Minh lại thở dài, chuyện này nói đúng ra ông cũng chưa biết phải xử lý ra sao, mà thật lòng thì ông cũng lo lắng nhiều lắm bởi vì ông đang lo sợ gia đình ông tiếp theo chắc chắn cũng sẽ có chuyện như những gia đình khác thôi. Chính ông… ông cũng đang sợ chết… nhất là lúc này khi vợ ông lại đang mang thai nữa.
-Được rồi mày ra bảo mọi người chờ ông. Ông mặc áo xong ông ra.
Ông Minh lại rầu rĩ, chần chừ định bước ra ngoài xem tình hình thế nào, thì ngay lúc này bà Kim Ngân lại đưa tay níu ông lại. Bà nói
-Em có chuyện cần nói với ông?
Ông Minh quay lại nhìn vợ mình. Ông cứ nghĩ bà đang sợ nên ông ra sức trấn an bà.
-Bà yên tâm đừng nghĩ nhiều mà ảnh hưởng đến thai nhi. Tôi sẽ cho người bảo vệ bà và gia đình này.
Bà Kim Ngân gạt đi những lời ông vừa nói, bà tiếp tục kéo ông ngồi nán lại bên cạnh mình, ánh mắt bà lộ ra vẻ bí mật rồi nói nhỏ vào tai ông
-Em biết ông sẽ bảo vệ mẹ con em nên em không sợ đâu. Chỉ là em muốn nhắc ông về chuyện trấn yểm mà ông thầy đã từng nói.
Ông Minh ngẩng người nhìn bà, chuyện này ông cũng đang nghĩ tới, giờ bà nhắc ông lại nhớ nên ngữ điệu trong câu trả lời thêm chút khẩn trương
-Ý bà đã có cách đúng không?
Bà Ngân gật đầu, trong lời nói còn có cả sự thâm hiểm
-Đúng, Hà Ngân vẫn còn là gái Trinh… em nói thế thôi, chắc chắn ông hiểu em đang muốn nói gì rồi đúng không?