Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/uDJs77hFWU
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng đúng như lời ông thầy nói bắt đầu từ hôm đó, trong làng lại xảy ra rất nhiều chuyện lạ, nửa đêm canh ba trên ngọn núi lại có tiếng gió thổi rồi như có con vật lớn vùng vẫy ra khỏi hang động .. sáng sớm hôm sau thức giấc, là trong làng lại có tin có người bị mất tích…
Ngồi trong nhà nghe tin báo mà ông Minh như ngồi trên đống lửa, ông suy tính mãi chẳng biết phải làm thế nào liền nhìn sang bà Kim Ngân vợ mình ông hỏi ý kiến
-Theo bà chúng ta nên làm cách nào đây?
Bà Ngân đang ngồi trước gương búi lại mái tóc, nghe chồng hỏi bà liền nhìn sang nhỏ giọng đáp
-Ý ông là gì ạ?
-Thì chuyện trong làng mình, bà có cách nào không?
Bà Kim Ngân giả vờ cau mày suy nghĩ, một lúc sau bà làm như đã nảy ra một ý trong đầu. Nhanh chóng kéo ghế lại ngồi cạnh ông. Bà ra vẻ bí mật nói
-Em có cách này, nhưng sợ ông không đồng ý?
Ông Minh nhìn bà rơi nói
-Bà cứ nói rõ ra đi…
-Dạ…là…là…
Bà Kim Ngân đang định nói gì đó thì bất chợt cổ họng bà dâng lên cảm giác khó chịu nên nhanh chóng bà đưa tay lên che miệng lại rồi chạy vội ra sân cúi đầu xuống ói… vừa hay bên chỗ của Hà Ngân cũng có người chạy đến thông báo với ông Minh
-Thưa ông bà hai đã tỉnh hẳn, ông có cần qua xem tình hình bà hai không ạ. Vì thuốc của bà hai đã gần hết rồi ông?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hai-chi-em/chuong-10.html.]
Đang lo lắng không biết vợ mình đang khó chịu chỗ nào, lại vừa nghe nhắc đến chuyện của Hà Ngân ông Minh mới chợt nhận ra ông đã quá vô tâm với cô rồi, nên ông vội đi tới chỗ của Hà Ngân luôn. Đến khi bà Kim Ngân đi trở lại phòng thì ông đã không còn ngồi ở đây nữa. Trong tức khắc gương mặt của bà cũng trở nên lạnh tanh.
…
Bước chân đi tới giường của Hà Ngân, nơi này bây giờ chỉ toàn mùi thuốc, đối diện với gương mặt biến dạng của cô, đáy mắt ông Minh lập tức xông lên một cảm giác ghê tởm, vì với ông sắc đẹp nó quan trọng lắm, ban đầu cũng vì thấy qua hình Hà Ngân đẹp nên ông mới ưng rước về nhà, còn bây giờ chưa được trực tiếp chiêm ngưỡng sắc đẹp ấy thì đã thay vào những vết phỏng nặng nề, cả những bóng nước sưng vù sắp vỡ khiến cho ông Minh không tài nào động lòng được nữa. Nhưng dù sao cũng vì vào nhà ông mà cô mới ra nông nỗi này nên ông dù ghê tởm cô thì vẫn đành nén lại ngồi xuống bên cạnh giường. Tuy không dám nhìn trực tiếp cô nhưng ông cũng nói ra được một câu quan tâm
-Em thấy trong người sao rồi?
Hà Ngân nhìn ông đến thăm mình, dù nói chuyện còn rất khó khăn vì đau nhưng cô vẫn cố khách sáo trả lời
-Thưa ông tôi ổn, cảm ơn ông đã quan tâm.
Ông Minh gật đầu
-Ừ, em ráng ăn uống cho mau khỏe lại… tôi sẽ cho người cắt thuốc đem sang đây cho em đầy đủ. Sau khi em khỏe thì…tôi sẽ cho em trở lại nhà mình?
Hà Ngân nghe vậy bất giác cô chỉ cười gượng, có lẽ nếu như cô bình thường như trước nghe ông nói trả cô về cô sẽ mừng lắm, nhưng giờ đây gương mặt cô như ma như quỷ, tay chân cũng bị phỏng toàn thân là do ông đã chê cô nên mới trả cô về, cô về nhà cũng chỉ còn là một phế nhân thôi. Thì có về hay ở đối với cô giờ đây cũng như vô nghĩa.
Hà Ngân không nói gì nữa giây phút này chỉ có nước mắt chảy dài, chưa bao giờ cô nghĩ cô sẽ trải qua những chuyện kinh khủng như thế này, một lúc bất cẩn, cả ngọn lửa bao trùm lấy cô, lửa lan đến đâu cô đau đớn và hoảng sợ đến đó, cô vùng vẫy, cô gào thét nhưng người ta vẫn đứng im không cứu cô. Để giờ đây một cô gái đang tràn đầy sự sống lại phải ôm trọn tấm thân tàn tật suốt một đời.
Ông Minh nhìn Hà Ngân như vậy ông cũng không nói thêm lời nào, vì ông biết có nói thêm gì với cô lúc này cũng vô ích. Thôi thì để cô bình phục lại, ông cho cô về lại nhà cô coi như bù đắp tổn thương phần nào lại cho cô mà thôi…
Sau một lúc ngồi bên cạnh Hà Ngân ông Minh cũng nhanh chóng đứng lên và rời đi. Chỉ dặn người ở tiếp tục lấy thuốc và chăm sóc chu đáo cho cô hơn thôi…
…