Qua khe cửa khép hờ, họ thấy một cô gái đang ghì đầu ấn xuống đất, tóc tai rũ rượi, khóe mắt đọng nước mắt.
Có lẽ vì đe dọa lên tiếng nên cô chỉ thể c.ắ.n c.h.ặ.t môi, phát những tiếng ư ử đau đớn.
Đường Tri Ức đối chiếu với bức ảnh điện thoại, nhận đây chính là Đinh Kỳ - "nạn nhân" trong vụ bê bối bạo lực học đường. Sau khi xác nhận xong, cô bật máy phim.
Phía Đinh Kỳ là một cô gái mặt trái xoan đang hung tợn ấn cô xuống, thỉnh thoảng giật tóc, miệng lẩm bẩm: "Khóc? Cô còn dám ! Bây giờ ống kính, cô cho ai xem?"
"Nhìn cái bộ dạng c.h.ế.t tiệt của cô là thấy buồn nôn !"
Một cô gái khác bên cạnh cũng liếc đầy khinh bỉ, về phía bên . Cô dừng ở một vị trí mà đối tượng đang chuyện góc khuất che mất, rõ là ai.
"Hinh Hinh, đáng lẽ ban đầu nên để cái loại phế vật thăng hạng, phí hoài chỉ tiêu, còn để Lý Lộ An ..."
Nhận suýt chạm vảy ngược của đối phương, cô gái đó lập tức bịt miệng .
"Hừ, ," giọng che khuất hình vang lên, "Đừng để dấu vết, hôm nay thế thôi, cô mấy ngày tới vẫn còn giá trị lợi dụng."
Nói xong, đó dường như dậy, tiếng giày cao gót nện xuống sàn dần dần tiến về phía cửa.
Đường Tri Ức liếc xung quanh nhanh ch.óng đẩy Lý Lộ An lối thoát hiểm ở góc rẽ.
Lâm Hinh tới cửa, cánh cửa đóng c.h.ặ.t, lập tức cảnh giác mở hẳn ngó nghiêng một vòng.
May mắn là thấy ai. Cô , nổi trận lôi đình hỏi những còn trong phòng: "Các việc kiểu gì thế? Ngay cả cái cửa cũng đóng kỹ!"
Kẻ đang đè Đinh Kỳ dậy cùng những khác , ai chịu thừa nhận.
Vẫn là Cao Giai Lệ lúc lên tiếng hòa giải: "Không mà, chỗ ai dám tới chứ. Người trong công ty đều bình thường đây là địa bàn của chúng nên sẽ chủ động tránh xa. Người ngoài càng thể, thẻ thông hành thì bằng mắt."
Nói thì , nhưng trong lòng Lâm Hinh vẫn một cảm giác bất an khó tả. Cô nén giận liếc họ một cái.
"Sau việc gì thì đừng gọi tới đây. Dù camera thì cũng tai mắt khắp nơi. Chiều nay còn lên sân khấu, đây."
Lâm Hinh mở cửa rời . Đường Tri Ức ở góc rẽ đưa điện thoại lên, chụp bóng lưng của cô .
"Tiếp theo chúng gì đây?" Tô Cầm Cầm cùng trốn ở lối thoát hiểm với họ, căng thẳng lo lắng.
Đường Tri Ức: "Đợi thêm chút nữa."
Tô Cầm Cầm còn kịp hỏi rõ đợi cái gì, giây tiếp theo, phía cửa phòng vang lên tiếng bước chân. Ngay đó, những thành viên còn của nhóm nhạc nữ S.K đều lục tục bước .
"Hôm nay tập luyện nữa ?" Người đầu tiên hỏi.
"Tập cho ai xem chứ?" Cô gái thứ hai vẻ mặt đầy bất cần.
"Từ Lâm Hinh thăng hạng thành công, đãi ngộ của nhóm ngày càng kém. Ngoại trừ mượn tay Lý Lộ An để kiếm một đợt nhiệt độ, hai cơ hội lên sân khấu thì đến giờ chúng còn nhận mấy buổi diễn thương mại ?"
Người phía cũng tán thành: "Có thời gian tập luyện, chi bằng lấy lòng vị đại tiểu thư cho . Chú của cô là phó bộ trưởng bộ đào tạo thần tượng, chỉ cần lấy lòng cô , địa vị của nhóm chỉ là chuyện một câu ."
Có thành viên khác thắc mắc: "Lâm Hinh đây vì thăng hạng mà tức giận như , bây giờ Lý Lộ An hủy hợp đồng , vị trí trong nhóm trống một chỗ, ?"
Cao Giai Lệ khẩy, là đang nhạo hỏi mượn cớ mỉa mai khác: "Cậu bây giờ bám ông chủ của Ngữ Tâm , còn thèm gì một cái nhóm nhạc mới mắt, tiền đồ mờ mịt nữa?"
Thành viên : " cái vị ông chủ Ngữ Tâm đó thích nhất là chơi đùa phụ nữ, sẽ thực sự để tâm đến ai ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hac-nguyet-quang-cua-tong-tai-benh-kieu-tro-ve-roi/chuong-67-gap-lai-nguoi-ban-cu.html.]
"Nói là nhưng phụ nữ nào nhắm trúng mà cam tâm chỉ một món đồ chơi chứ? Hơn nữa, dù bà chủ Ngữ Tâm, thì với danh nghĩa bạn gái cũng thể kiếm khối thứ ."
Cao Giai Lệ xoắn một lọn tóc n.g.ự.c, chút ảo não vì vận may như thế.
Nếu cô Phó Diên Vũ để mắt tới, cô sẽ chui rúc ở cái nơi quỷ quái đầy uất ức , tiền đồ vận mệnh còn sắc mặt kẻ khác!
"Không tập thì thôi, bạn trai đặt phòng bao , gọi mấy phú nhị đại tới, cùng vài ly ?" Cô gái thứ hai cửa đề nghị.
Mấy còn gật đầu, cũng về hướng Lâm Hinh .
Đợi họ thang máy rời khỏi, cả tầng lầu chìm tĩnh lặng.
Tô Cầm Cầm ngó ngoài: "Bây giờ họ hết , chúng cũng nên về ?"
Đường Tri Ức Lý Lộ An. Lý Lộ An trầm ngâm.
"Không, chúng trong."
Vào trong?
Tô Cầm Cầm lúc mới sực nhớ trong đám thấy Đinh Kỳ, chắc cô vẫn còn ở bên trong.
"Vậy tớ cùng các ."
Đường Tri Ức đồng ý: "Không họ trở , cô phía thang máy canh chừng ." Cô chỉ tay Lý Lộ An: "Cô cứ giao cho ."
"Ồ."
Sau khi Tô Cầm Cầm khỏi, Đường Tri Ức đẩy Lý Lộ An đến cửa phòng tập lúc nãy. Lý Lộ An chạm tay nắm cửa, khựng một chút, vẫn đẩy cửa bước .
Trong phòng, Đinh Kỳ dậy khỏi mặt đất, đang đối diện với bức tường gương xử lý vết thương đầu.
Để lộ vết sẹo công chúng, đám chuyên chọn những chỗ kín đáo để tay, vết thương trong tóc nên xử lý cũng khó khăn hơn.
Gương đặt xéo góc với cửa, Đinh Kỳ lưng về phía họ, nhưng cô thấy qua gương.
Cô đột ngột , bạn cũ lâu gặp, sững sờ : "Sao cô ở đây?!"
Lý Lộ An xe lăn, gì.
Đinh Kỳ tự loạn trận tuyến: "Cô... cô Tinh Nghệ hủy hợp đồng , cô đây?! Cô lẻn đúng ? Mau , gọi bảo vệ đấy!"
Lý Lộ An thản nhiên lên tiếng: "Đinh Kỳ, bộ dạng của cô là đang sợ hãi ?"
Đinh Kỳ lập tức khựng che giấu sự chột : "... sợ cái gì? Là cô sai chuyện, mắng là cô, nên sợ cũng là cô!"
Lý Lộ An hỏi: "Vậy cô xem, sai chuyện gì?"
Đinh Kỳ dần bình tĩnh , giọng điệu còn hoảng hốt: "Chuyện cô còn cần nhắc ? Những lời c.h.ử.i bới mạng cô thấy ? Bắt nạt cộng sự, ức h.i.ế.p đồng đội, còn giở thói ngôi , cô lấy mặt mũi nào đến gặp ?"
Đường Tri Ức mỉa một tiếng: "Mỗi tối khi ngủ, cô đều tự thôi miên bằng những lời hết đến khác đúng ?"
Đinh Kỳ định phản bác, Lý Lộ An ngước mắt : "Chuyện lúc nãy, đều thấy hết ."
Đinh Kỳ ngay lập tức c.h.ế.t trân tại chỗ.