Hắc Nguyệt Quang của Tổng Tài Bệnh Kiều trở về rồi - Chương 58: Chúng ta là hai cá thể độc lập

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-19 14:22:42
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến đây, dường như kể từ khi cô đổi cốt truyện gốc năm năm , nữ chính nguyên tác trong sách từng xuất hiện từ đầu đến cuối. Theo cách tính của hệ thống, lẽ nó trực tiếp để cô thế vị trí của nữ chính luôn .

 

Chỉ là nữ chính ban đầu , đổi vị trí nhân vật biến mất ?

 

Cô đặt cây sáo ngọc xuống, xoay đối diện với Phó Lâm Xuyên.

 

thì bây giờ đàn ông là của cô, bất kể hệ thống sắp xếp cô vai diễn nào, cũng chỉ thể thuộc về cô.

 

Cô kiễng chân định hôn nhưng Phó Lâm Xuyên né tránh.

 

Anh áp lòng bàn tay lên mặt cô, gọi khẽ: "Tiểu Khê."

 

Đường Tri Ức chớp chớp mắt.

 

Phó Lâm Xuyên chủ động cúi đầu, ghé sát gần cô. Hơi thở nóng hổi hòa quyện , hương bạc hà thanh khiết ập đến vây lấy cô. Đường Tri Ức khẽ hé môi chờ đợi động tác tiếp theo nhưng dừng ở một cách cực gần, ngay sát đôi môi cô.

 

Đường Tri Ức khó hiểu .

 

Đôi mắt đen thâm trầm của Phó Lâm Xuyên rời khỏi làn môi cô, chạm ánh mắt cô. Đáy mắt cuộn trào d.ụ.c vọng nhưng vẫn tiếp tục nhẫn nhịn cố chấp hỏi: "Ở đây ?"

 

Đường Tri Ức định đồng ý, lời đến bên môi bỗng khựng .

 

Phó Lâm Xuyên hỏi đương nhiên chỉ đơn giản là bảo cô ở đây.

 

Anh tiếp tục : "Em thể soạn nhạc ở đây, thiết hậu kỳ ở đây đều đủ, cấu hình hề kém cạnh công ty của các em. Em còn cũng thể chuẩn sẵn, nơi thể đáp ứng nhu cầu của em."

 

Anh khẽ mổ nhẹ lên môi cô nhanh ch.óng tách . Anh dùng giọng trầm thấp đầy dụ dỗ: "Đừng ngoài nữa ? Ở bên cạnh , luôn ở bên nhé."

 

Chỉ ở bên cạnh thôi, đừng ngoài gặp gỡ bất kỳ ai khác nữa.

 

Trong mắt chỉ cần thấy một là đủ, mãi mãi chỉ một ...

 

Đường Tri Ức Phó Lâm Xuyên đang lộ rõ vẻ cố chấp, cảm xúc ngày càng điên cuồng. Cô chậm rãi cúi đầu tránh né ánh mắt , đôi mắt cô trở nên sâu thẳm mà bình lặng.

 

Cô thích Phó Lâm Xuyên, cũng thích cả sự chiếm hữu dành cho . Nếu thể, cô cũng giấu để chỉ thuộc về riêng cô.

 

bây giờ vẫn .

 

Cô đột nhiên ngẩng đầu hôn .

 

Phó Lâm Xuyên nhận câu trả lời vẫn kiên trì né tránh sự chủ động của cô. Anh nghiêng mặt , nụ hôn của Đường Tri Ức rơi xuống khóe môi .

 

"Không cho hôn?" Đường Tri Ức : "Được thôi."

 

Cô đột nhiên giơ tay đặt lên cổ áo , bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi.

 

Chiếc thứ nhất, chiếc thứ hai...

 

Lúc Đường Tri Ức vô cùng tỉnh táo, tốc độ cởi cúc nhanh. Chẳng mấy chốc, hàng cúc cởi mất một nửa dần lộ vòm n.g.ự.c rắn chắc và phẳng lì, thấp hơn nữa là cơ bụng.

 

Phó Lâm Xuyên động tác rũ mắt cởi cúc áo của cô. Lạnh lùng, tự chủ giống như đang đối đãi với một món đồ chơi, chút thương tiếc.

 

Rất lâu cuối cùng cũng chịu thua.

 

Anh nắm lấy hai bàn tay đang loạn của cô, ép lên đỉnh đầu cho đến khi cơ thể cô áp sát bức tường phía mới đan c.h.ặ.t mười ngón tay một bàn tay cô. Sau đó cúi đầu hôn lên môi cô, dường như mang theo một chút ý vị trả đũa, gặm c.ắ.n.

 

Lồng n.g.ự.c trần trụi dán c.h.ặ.t cơ thể Đường Tri Ức, cô thể cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng của mà phía là bức tường đá lạnh lẽo. Sự nóng lạnh đan xen khiến cô cảm thấy sắp thở nổi.

 

Vừa nếu Phó Lâm Xuyên chủ động ngắt quãng cô, lẽ cô cũng chẳng nhịn bao lâu.

 

Anh ngang ngược xông khoang miệng cô quét sạch thứ. Sự điên cuồng suýt chút nữa thể kìm nén, cuối cùng c.ắ.n rách một mảng khóe môi cô. Vị m.á.u tanh lan tỏa giữa hai , vẫn dừng mà tiếp tục mút lấy m.á.u cô, nuốt trọn tất cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hac-nguyet-quang-cua-tong-tai-benh-kieu-tro-ve-roi/chuong-58-chung-ta-la-hai-ca-the-doc-lap.html.]

 

Đợi đến khi rốt cuộc phát tiết xong, kéo giãn cách với cô, đôi mắt phượng đẽ u oán cô chằm chằm.

 

"Tại nhất quyết chịu đồng ý?"

 

Đường Tri Ức hôn đến mức rã rời, cơ thể cũng ửng lên một lớp hồng nhạt. cô vẫn giữ lý trí. Cô tựa tường hít thở, não bộ ngừng vận hành.

 

Biết rằng lúc thời cơ chín muồi, cô ôm lấy cơ thể , vuốt ve tấm lưng , xoa dịu bằng sự mật tột độ: "Phó Lâm Xuyên, em thích ."

 

Phó Lâm Xuyên dần lấy lý trí, thấy câu tỏ tình đột ngột , trái tim rung động nhưng lên tiếng mà tiếp tục chờ đợi phần .

 

Đường Tri Ức tiếp: " em cũng nhiều việc . Em cũng giống như bao bình thường khác, ước mơ thực hiện, dã tâm, d.ụ.c vọng, kiếm thật nhiều tiền, ở vị trí đỉnh cao."

 

Phó Lâm Xuyên khựng , : "Em ở bên , thể đưa hết tài sản cho em."

 

đó là đồ của .”

 

Đường Tri Ức buông , nghiêm túc bảo: "Chúng thích , chúng thể luôn ở bên , cũng thể nhiều chuyện mật và chúng vẫn là hai cá thể độc lập."

 

"Em thể thuộc về nhưng em cũng thuộc về chính ."

 

Phó Lâm Xuyên cau mày, hiểu điều gì khác biệt. Anh định tiếp tục phản bác, Đường Tri Ức đưa tay chặn đôi môi .

 

"Anh cũng , em hy vọng thuộc về em nhưng sẽ coi là một món đồ chơi, cũng sẽ nuôi nhốt bên cạnh cho gặp bất kỳ ai. Anh thể ý thức và suy nghĩ riêng, đương nhiên, cũng thể trái ý của em."

 

Phó Lâm Xuyên lập tức : "Anh sẽ trái ý của em."

 

Tay Đường Tri Ức vẫn phủ môi , lúc chuyện thỉnh thoảng cọ lòng bàn tay cô, ngứa.

 

Đường Tri Ức mỉm : "Em đương nhiên tin. Ý em là thể những suy nghĩ đó, chỉ cần hợp lý, cũng sẽ vì thế mà trở thành kẻ thập ác bất xú."

 

"Anh tự do và em cũng , ?" Đường Tri Ức xong câu cuối cùng, sâu mắt khẽ gật đầu chờ đợi sự phản hồi.

 

Phó Lâm Xuyên cô đăm đăm, mí mắt mỏng dần cụp xuống đang nghĩ gì.

 

Trôi qua lâu, lâu đến mức cánh tay đang ôm của Đường Tri Ức bắt đầu mỏi nhừ. Cô thậm chí nghi ngờ nạp quá nhiều lý lẽ của bình thường đầu vị tổng tài ngôn tình khiến "treo máy" .

 

Cô khẽ thở hắt định thêm gì đó.

 

Phó Lâm Xuyên đột nhiên hỏi: "Nếu đồng ý, em sẽ chia tay với giống như năm năm ?"

 

Đường Tri Ức dở dở chút bất lực.

 

Người tự suy diễn cái gì ?

 

"Tất nhiên là ," Cô kiễng chân, xoa xoa mái tóc mềm mại đỉnh đầu cảm thấy sắp tràn trề mẫu tính luôn .

 

"Em là em sẽ rời xa nữa mà, hãy tin em một ?"

 

Phó Lâm Xuyên cuối cùng cũng chịu buông lỏng.

 

"Được."

 

Anh ôm c.h.ặ.t cô nữa, chậm rãi mở lời: "Anh , chỉ cần em ở yên bên cạnh , yêu thật lòng, thể cho em sự tự do lớn nhất."

 

"Thế nhưng nếu để phát hiện em dù chỉ một chút ý định trốn chạy khỏi , chắc chắn sẽ bắt em trở về, nhốt em bên cạnh, cho em bất cứ ."

 

Đường Tri Ức hân hoan đồng ý: "Được thôi~."

 

Trong lòng cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Dỗ dành "trẻ con" thật chẳng dễ dàng chút nào.

 

 

Loading...