Hắc Nguyệt Quang của Tổng Tài Bệnh Kiều trở về rồi - Chương 129: Danh phận

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-30 19:53:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sao ?”

 

Phó Lâm Xuyên thấy cô cứ chằm chằm tài liệu mà thẩn thờ, nhịn lên tiếng nhắc nhở.

 

“Không gì.”

 

Đường Tri Ức hồi thần, đem hướng phát triển cô nghĩ tới sơ qua cho Phó Lâm Xuyên .

 

Nói xong, Phó Lâm Xuyên lập tức đưa đ.á.n.h giá, mà đột nhiên hỏi cô: “Có tới công ty mới xem thử ?”

 

Đường Tri Ức ngạc nhiên. Cô đương nhiên , nhưng theo kế hoạch của , cô định tìm hiểu đủ kỹ mới tới diện kiến trong công ty.

 

"Ừm," Phó Lâm Xuyên cô, dường như chuẩn sẵn sàng để xuất phát.

 

Đường Tri Ức ngoài cửa, nơi các nhân viên đang việc.

 

“Em , nhưng bây giờ là giờ việc, cần bận rộn ?”

 

Phó Lâm Xuyên thản nhiên đáp: “Anh là Chủ tịch Phó thị, lúc nào việc, lúc nào tan , đương nhiên là do tự quyết định.”

 

Đường Tri Ức cứng họng, thì đúng là thật…

 

"Hơn nữa..." Anh mệt mỏi , “Dù tan , vẫn việc, nên đối với thì gì khác biệt.”

 

Đường Tri Ức khựng , đúng là như .

 

“Được , thôi.”

 

Đường Tri Ức cuối cùng cũng gật đầu.

 

Ánh mắt Phó Lâm Xuyên lóe lên một tia , nhưng thể hiện mặt.

 

Hai thu dọn một chút dậy ngoài.

 

Phó Lâm Xuyên nắm lấy tay Đường Tri Ức, khi khỏi văn phòng, hề dừng bước mà trực tiếp về phía hành lang lớn bên .

 

Thông thường, đường nhỏ bên trái, chỉ gần thang máy mà còn ít gặp , vô cùng yên tĩnh. hôm nay, chủ động con đường lớn bên .

 

Đường Tri Ức mới tới đây một , hai con đường gì khác biệt, chỉ lúc sáng tới dường như cũng đường nên nghĩ nhiều.

 

Cho đến khi gặp ngày càng nhiều đồng nghiệp con đường , cô mới dần nhận điều gì đó.

 

Phó Lâm Xuyên vốn nổi danh là hung thần, cộng thêm việc tiếp quản Phó thị khi về nước đầy nửa năm.

 

Nhiều nhân viên thiết với đều mang thái độ kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng giữ cách), thấy cũng chỉ lễ phép xa cách gọi một tiếng "Phó tổng".

 

Dù là giữ cách, nhưng vì bình thường ít khi thấy Chủ tịch, lúc hiếm khi gặp , đều đồng loạt chủ động chào hỏi để gây ấn tượng.

 

Phó Lâm Xuyên lạnh nhạt đáp , Đường Tri Ức vốn nghĩ cần gì, nhưng nhịn việc mỗi chào Phó Lâm Xuyên đều tò mò liếc cô một cái, cô cũng chỉ thể lịch sự mỉm gật đầu với họ.

 

Sau khi chào hỏi xong, họ nhanh ch.óng rời , đợi khi hai xa, lập tức kìm mà bàn tán xôn xao. Có còn rút điện thoại chụp vài tấm ảnh lưng của họ, chia sẻ các nhóm chat riêng tư.

 

Tin tức lan nhanh như gió, chẳng mấy chốc, ảnh của Đường Tri Ức và Phó Lâm Xuyên truyền khắp tòa nhà, ngày càng nhiều đồng nghiệp thích "hóng biến" kéo đến quan sát.

 

Đường Tri Ức đến cứng cả mặt, nhưng cũng chỉ thể bất lực theo Phó Lâm Xuyên tiếp tục tiến về phía .

 

Đi một đoạn, họ tới thang máy. Đương nhiên là thang máy chuyên dụng, chỉ là một vài nhân viên cũng định thang máy phát hiện , hai họ thang máy chuyên dụng, nhưng quẹt thẻ quyền hạn chính là phụ nữ !

 

Nói cách khác, Phó tổng đặc biệt mở quyền hạn chuyên dụng của Chủ tịch cho cô .

 

Trong cả công ty , ngoại trừ Trợ lý đặc biệt Hà Mạch, thứ hai nào quyền hạn thang máy chuyên dụng cả, hơn nữa... quyền hạn của Hà Mạch dường như còn cao bằng phụ nữ !

 

Phần lớn nhân viên đều biến sắc, khỏi suy đoán phận của cô.

 

Người phụ nữ rốt cuộc là ai?

 

Ngay cả Chủ tịch cũng dành cho cô sự đãi ngộ đặc biệt, xem chắc chắn đơn giản.

 

Phó Lâm Xuyên cùng cô thang máy, cửa đóng , Đường Tri Ức liền lên tiếng.

 

"Anh đây là...?" Giọng điệu mang theo sự nghi hoặc.

 

Phó Lâm Xuyên : “Bạn gái cho danh phận, chỉ thể tự lấy thôi.”

 

Đường Tri Ức: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hac-nguyet-quang-cua-tong-tai-benh-kieu-tro-ve-roi/chuong-129-danh-phan.html.]

 

“Em cho danh phận hồi nào?”

 

Cô chỉ là rùm beng lên, nhưng cũng từng phủ nhận mà.

 

Phó Lâm Xuyên rũ mắt: “ mà, mấy là bạn trai em ?”

 

Đường Tri Ức im lặng.

 

“Ngay cả tin Trần Đình là bạn gái còn nhiều hơn em là bạn gái .”

 

Đường Tri Ức lúc mới hiểu : “Cho nên lý do thực sự bảo em qua đây hôm qua là cái đúng ?”

 

: “Anh sớm Trần Đình mượn danh nghĩa bạn gái để 'cáo mượn oai hùm' trong công ty, gọi em tới là em vạch trần cô , tiện thể công khai luôn?”

 

Phó Lâm Xuyên nở nụ nhàn nhạt: “Quả nhiên cái gì cũng giấu Tiểu Khê.”

 

Đường Tri Ức hỏi: “Tại chọn lúc ?”

 

Phó Lâm Xuyên : “Cái tên Lâm Khê công khai, cư dân mạng phận của , sớm muộn gì cũng đoán phận của em. Huống hồ, chúng cũng cần thiết che giấu, đúng ?”

 

Khi lời , chằm chằm Đường Tri Ức. Nghe thì vẻ thuộc câu hỏi tu từ, nhưng thực chất là một câu hỏi thăm dò.

 

Anh đang đợi câu trả lời của Đường Tri Ức, liệu cô sẵn lòng công khai quan hệ của họ .

 

Đường Tri Ức : “Đương nhiên .”

 

Phó Lâm Xuyên luôn thiếu cảm giác an trong mối quan hệ , công khai lẽ sẽ cho thêm chút an tâm.

 

Chỉ là, công khai với phận Tiểu Khê, gây rắc rối cho Mộ Triều Tịch . Cô nhanh ch.óng tạo thành tích mới .

 

Tuy nhiên, cô hiểu, danh phận mà Phó Lâm Xuyên còn xa hơn thế nhiều.

 

Phó Lâm Xuyên im lặng một lúc, hỏi: “Khi nào chúng thể đăng ký kết hôn?”

 

Đường Tri Ức: “...”

 

Phó Lâm Xuyên lập tức truy vấn: “Sao ? Không gả cho ?”

 

Đường Tri Ức: “Không...”

 

Đường Tri Ức bối rối: “Bây giờ mà đăng ký thì sớm quá ? Chúng còn đính hôn mà...”

 

Phó Lâm Xuyên chẳng cần suy nghĩ: “Vậy thì đính hôn .”

 

Đường Tri Ức: “?”

 

Không ngờ để tâm đến danh phận như . Tuy nhiên, hứa sẽ luôn bên cạnh , yêu thật , những chuyện dường như cũng chỉ là sớm muộn, Đường Tri Ức cũng thấy bất ngờ.

 

Cô suy nghĩ một chút: “Có thể.”

 

Phó Lâm Xuyên lộ vẻ mừng rỡ, nhưng tiếp: “ mà...”

 

Phó Lâm Xuyên: “?”

 

Đường Tri Ức : “Đợi thêm chút nữa .”

 

Phó Lâm Xuyên hỏi: “Đợi cái gì?”

 

Đường Tri Ức : “Đợi của hồi môn của em.”

 

Lần Phó Lâm Xuyên ở văn phòng tặng công ty giải trí Lâm Khê cho cô, cái cớ đưa chính là: Sính lễ. Tương ứng, cô đương nhiên cũng đưa lượng của hồi môn tương đương.

 

Phó Lâm Xuyên : “Anh để ý.”

 

Đường Tri Ức gì, nhưng hiểu, để ý nhưng cô thì .

 

Đối mắt một lát, chỉ thể ủy khuất ôm lấy cô: “Được, đợi em.”

 

Thực điều bận tâm là ngay cả Phó Diên Vũ cũng từng danh phận vị hôn phu với cô, mà thì .

 

Đường Tri Ức cũng ôm , vỗ về trấn an.

 

Của hồi môn cô chọn xong , chỉ chờ thực hiện kế hoạch thôi. Còn về nhiệm vụ, cô bao giờ nghĩ sẽ thất bại. Cô, Đường Tri Ức, nhất định sẽ thắng, nhất định thể ở bên cạnh Phó Lâm Xuyên.

 

 

Loading...