HÀ TỔNG TUYỆT TỬ, KẾT HÔN VỚI NGƯỜI CÂM - Nguyễn Thanh Âm + Hà Tứ - Chương 408: Báo thù

Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:44:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Nguyễn Thanh Âm nhậm chức tư lệnh, cô bận rộn như tưởng tượng, ngược còn thảnh thơi hơn , mỗi ngày chỉ cần chịu trách nhiệm duyệt các hồ sơ dự án của cấp quản lý từ cấp trưởng phòng trở lên. Cô chuyển đến tầng cao nhất, một văn phòng độc lập rộng rãi, cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn rộng mười

mấy mét vuông. Đứng ở đó thể bao quát Sân vận động Tổ Chim và Cố Cung ở Kinh Bắc.

Thoáng chốc đông, Kinh Bắc phát cảnh báo bão tuyết, nhắc nhở dân chú ý an khi ngoài, giữ ấm và chống lạnh.

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Tết, Nguyễn Thanh Âm trong phòng ngủ ấm áp, mơ hồ tiếng điện thoại ngoài cửa đ.á.n.h thức.

Hạ Tứ tiếng Anh trôi chảy, thỉnh thoảng xen lẫn vài câu tiếng Trung.

Cô dựng tai một lúc, chỉ lờ mờ câu cuối cùng: “Hy vọng khi hạ cánh xuống Anh, tất cả các vấn đề đều giải quyết xong.”

Cửa đẩy . Hạ Tứ với vẻ mặt lạnh lùng, khí chất sắc bén đột ngột xuất hiện.

Hai bốn mắt . Hạ Tứ chợt ngây một khoảnh khắc, nét mặt mềm mại hơn một chút. Anh kiên nhẫn xuống mép giường, gạt những sợi tóc rối loạn mặt cô: “Tỉnh ? Ngủ thêm chút nữa .” Nguyễn Thanh Âm trốn trong chăn lắc đầu. Giọng mũi nặng, rầu rĩ hỏi: “Xảy chuyện gì ?”

Hạ Tứ im lặng một lúc, vẻ mặt bình tĩnh: “Chuỗi cung ứng vốn của ngân hàng đầu tư bên Anh gặp vấn đề. Toàn bộ dây chuyền sản xuất định và hàng hóa giao đều vi phạm hợp đồng. Lãnh đạo cấp trung cuỗm tiền bỏ trốn .”

Nguyễn Thanh Âm lập tức dậy, quan sát sắc mặt , cẩn thận hỏi: “Nghiêm trọng lắm ?”

Vừa hối hận. Nhìn sắc mặt cũng chẳng khá hơn tí nào. Hạ Tứ hầu như bao giờ mang cảm xúc ở nơi việc về nhà. Ngay cả khi xử lý công việc, cũng thường ở một trong thư phòng.

Lần dường như khác. Biểu cảm của nghiêm trọng hơn bao giờ hết.

Có lẽ thấu sự lo lắng của cô, một bàn tay lớn ấm áp và mạnh mẽ nắm lấy tay cô: “Không nghiêm trọng đến mức đó, nhưng tình hình quả thực khẩn cấp. Đối phương mang tiền khỏi đất nước, tiền lớn.” “Thanh Âm, công tác một thời gian, bay sang Anh giải quyết một việc. Anh sẽ cố gắng giải quyết sớm để về ăn Tết với con em.”

Nguyễn Thanh Âm gật đầu, thu vẻ lo lắng, cố nặn một nụ : “Vâng.”

Cô tra cứu thời tiết ở Anh, chuẩn quần áo phù hợp và vật dụng cần thiết cho .

Hạ Tứ đang cài nút áo sơ mi. Nguyễn Thanh Âm dựa trang phục của , chọn một chiếc cà vạt đen kẻ ô chìm, kiễng chân thắt cà vạt cho .

Hạ Tứ rủ mắt, đang mặt. Trắng trẻo non nớt, mặc váy ngủ lụa màu hồng khói, giống như một quả đào tiên mùa hè. Anh nhịn hôn một cái.

Khuôn mặt vốn biểu cảm của Nguyễn Thanh Âm lúc mới chút ý : “Về sớm nhé, em và các con chờ về nhà.”

Bên ngoài cửa sổ trời rét đậm, tuyết rơi suốt cả đêm. Cửa sổ sát đất kết một lớp sương băng mỏng. Cây tùng bách trong khu biệt thự phủ một lớp tuyết dày, bụi cây đông thanh ven đường cũng tuyết trắng xóa.

Hạ Tứ khoác áo khoác ngoài lên cánh tay, phòng trẻ em bên cạnh, hôn lên Chu Chu đang ngủ say giường nhỏ, hôn lên Ngôn Ngôn.

Nguyễn Thanh Âm yên tâm, khăng khăng đưa sân bay.

Hạ Tứ kiên quyết từ chối: “Ngoan nào, ngoài trời tuyết rơi lớn, lạnh lắm, ngoài nữa.”

Tình hình nghiêm trọng, may là Kinh Bắc tuyết rơi lớn, tất cả các tuyến hàng quốc tế đều đình chỉ. Anh quyết định tạm thời đến Thượng Hải, bay từ sân bay Thượng Hải sang Anh.

Thư ký Từ xách vali của bỏ cốp xe.

Hạ Tứ mặc bộ vest chỉnh, áo sơ mi, áo gile vest, quần dài cùng màu, giày da, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác cashmere kiểu dáng tối giản, cắt may vặn, dài qua đầu gối một chút.

Nhìn chung quanh là một màu trắng xóa, chỉ là một màu sắc đậm đặc, là một sự tồn tại độc đáo. Thư ký Từ tinh ý mở cửa xe cho . Trước khi lên xe, Hạ Tứ đột nhiên như cảm ứng điều gì đó, đột ngột dừng chân, đầu về phía phòng ngủ lầu hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-nguyen-thanh-am-ha-tu-sbzq/chuong-408-bao-thu.html.]

Trước cửa sổ một bóng gầy gò. Qua lớp sương mù mỏng manh và mảnh băng nhỏ, cô vẫy tay, im lặng tạm biệt.

Hạ Tứ nhếch môi, khóe miệng cong lên một góc nhỏ.

Hạ Tứ lên xe, nheo mắt : “Đã bắt ?” “Hắn đổi tất cả tiền trong sổ sách thành đô la Mỹ, bỏ ba chiếc vali lớn. Hắn cảnh sát bắt quả tang tại sân bay khi đang thủ tục ký gửi hành lý.”

Thư ký Từ thôi, nhưng ấp úng, chịu .

“Có chuyện gì?”

“Tổng giám đốc Hạ, bên Anh tin báo. Bộ phận pháp chế công ty chúng can thiệp. Dưới sự chứng kiến của cảnh sát và công tố viên tòa án địa phương, luật sư gặp Trần Thiếu Cảnh . c.ắ.n răng khai chỉ đạo, tất cả là do , lên kế hoạch từ lâu để trộn cấp cao của công ty.”

Hạ Tứ lạnh một tiếng: “Không ai chỉ đạo? Hắn chẳng nợ một khoản tiền lớn của họ Chu ? Trần Thiếu Cảnh chỉ là con ch.ó những việc dơ bẩn ngoài mặt, thao túng và lên kế

hoạch cho tất cả chuyện .”

Thư ký Từ lập tức giác ngộ, dò hỏi: “Chu Đình?” “Có lẽ là , lẽ là một họ Chu khác.” Hạ Tứ nhiều nữa, chỉ nhắc nhở đủ.

Thư ký Từ hiểu ý, lập tức nhắn tin cho đồng nghiệp bên Anh, bảo họ sử dụng biện pháp cần thiết để điều tra email và nhật ký liên lạc của Trần Thiếu Cảnh trong nửa năm gần đây.

Quả nhiên, địa chỉ IP tra là biệt thự Nam Đình ở Kinh Bắc – nhà họ Chu.

Nội dung email rõ ràng, từ việc lên kế hoạch ban đầu đến hành động cố ý . Tất cả nội dung đều thể dùng chuỗi bằng chứng chỉnh cung cấp cho cảnh sát Anh và viện kiểm sát địa phương.

Chỉ là, cần một lý do hợp lý để giải thích những email .

Thư ký Từ tóm tắt sự việc báo cáo cho Hạ Tứ.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Sắc mặt Hạ Tứ dịu . Anh đưa tay day thái dương: “Chuyện để thứ ba . Thu xếp thỏa bên Anh, chăm sóc quen cũ cho .” Thư ký Từ hiểu ngay, lập tức gật đầu, theo chỉ thị của Tổng giám đốc Hạ.

Kinh Bắc một màu trắng xóa. Tuyết chất đống dày bên đường. Chính phủ khẩn cấp cử xe quản lý đường bộ rải muối tan tuyết. Đường phố ít bộ. Gần Tết, hầu hết các tòa nhà văn phòng đều nghỉ lễ, ngoại trừ một ít tòa nhà công ty vận hành công nghệ vẫn sáng đèn.

Tài xế lái xe vững vàng suốt cả quãng đường. Tâm trạng Hạ Tứ khó mà bình phục, chút bực bội khó hiểu, nhưng chút mong chờ.

Anh chờ ngày quá lâu . Không ngờ thời thế đổi, quanh quẩn , đó cuối cùng vẫn rơi tay .

Bất kể là họ Chu, Trần Thiếu Cảnh phụ bạc và tổn thương Nguyễn Thanh Âm, đều ý định tha cho bất kỳ ai.

Chuyến bay quốc tế cất cánh từ Thượng Hải. Hạ Tứ ở khoang hạng nhất cao cấp nhắm mắt dưỡng thần. Nữ

tiếp viên hàng đào tạo bài bản, mặc đồng phục vặn, ba bảy lượt quỳ xuống mặt . Lúc thì hỏi cần dùng bữa , kiêng kị gì về khẩu vị .

Lúc thì hỏi cần uống đồ uống gì, nước ấm cà phê.

Lúc thì hỏi cần chăn .

Hạ Tứ chút thể nhịn nữa. Khi chợp mắt một chút, một mùi nước hoa hoa ly thanh nhã ập đến. Hạ Tứ nhíu mày, dùng khăn tay che miệng và mũi.

Một khuôn mặt trẻ trung xinh đập mắt, mang theo vẻ ngượng ngùng và căng thẳng: “Thưa , xin hỏi… tiện xin thông tin liên lạc của ?”

 

Loading...