Tạ Tụ đang mặc quần áo cho .
Ta giữ tay , chỉ miếng vải đỏ ở góc giường: “Cái đó.”
Yết hầu khẽ động: “Nàng g.i.ế.c , tịch thu.”
Ta: “???”
Chuyện liên quan gì đến ?
Có nhiều điều , nhưng dám .
Ta chột , bắt nạt.
Tạ Tụ vo tròn miếng vải nhét tay áo ngay mặt , tai nóng ran một cách khó hiểu.
Chắc chắn là do trong phòng đốt than nhiều, nóng quá thôi.
“Vậy là Thái tử đưa cho nàng đúng ?”
Hỏng , mới nóng lên, giờ lạnh ngắt.
Ta lắp bắp: “Ha ha, , , thể là ?”
Tạ Tụ gì.
Ta cuống lên: “Ta nô lệ cho , đừng hỏi nữa!”
Hắn ôm chặt lấy , khẽ thở dài: “Trưởng công chúa và tướng quân thấy nàng ngốc nghếch như nỡ để nàng một trở về kinh. Về kinh ba năm, tính kế bao nhiêu ?”
Ta tức giận: “Huynh ai ngốc hả?”
Tạ Tụ khoác áo choàng cho : “Bị bán còn giúp đếm tiền. Thái tử g.i.ế.c nàng, nàng còn bênh .”
Ta ngẩn : “Không mà, g.i.ế.c là ”
Tạ Tụ dùng sức xoa đầu , khẩy: “Chỉ nàng mà cũng đòi g.i.ế.c .”
Cái gì mà chỉ , coi thường ai !
10.
Ta bò bên cạnh bồn tắm, húp một ngụm kem tuyết, Phục Linh hớt hải bôi thuốc cho .
“Trời ơi Quận chúa, Nhiếp Chính Vương đánh cho một trận hả?”
Nàng đau lòng vô cùng, xoa thuốc lên cổ .
“Sao ngài đánh cả kẻ ngốc như , ngài còn là ?”
Ta nheo mắt: “Ngươi gì?”
Phục Linh mặt đổi sắc: “Sao ngài đánh cả mỹ nhân như , ngài còn là ?”
Ta sờ cổ: “Không cần bôi , đau.”
Phục Linh ném cho một ánh mắt đồng tình: “Người mất cảm giác hả, đánh thành thế mà còn đau?”
Ta nhỏ giọng : “Không đánh.”
Chỉ là ôm xoa xoa nắn nắn thôi.
Tuy lúc đó khó chịu thật, nhưng đau mà.
🌟Truyện do nhà 'Như Ý Nguyện' edit, cả nhà bấm theo dõi page Facebook cùng tên để ủng hộ sốp nha🌟
Ta đặt kem xuống, vốc nước dội lên ngực.
Cứ cảm thấy vẫn còn dính dính.
Trước bắt nạt như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ha-doc-hay-ha-tim/chuong-6.html.]
Đáng ghét.
11.
Ta khoác áo ngủ, gục mặt xuống bàn, Phục Linh cầm khăn lau tóc cho .
Ta thấy những dòng chữ kỳ lạ.
[Che chắn cả ngày trời, dược hiệu của Hợp Hoan Tán mạnh ?]
[Sao Tạ Tụ g.i.ế.c cô ? Chẳng lẽ sợ Phiêu Kỵ tướng quân và Trưởng công chúa lưng cô ? Bọn họ ở tận phương Bắc xa xôi, g.i.ế.c tìm đại lý do chẳng xong ?]
Đám tâm địa xa gì !
Muốn c.h.ế.t đến thế cơ !
Ta bực bội lướt xem những dòng chữ , càng càng tức.
Dòng mới nhất là:
[...Khoan , Tạ Tụ đến đây?]
Ta đầu, thấy Tạ Tụ nhảy qua cửa sổ , giật lấy khăn trong tay Phục Linh: “Đưa cho .”
Phục Linh càng kinh ngạc: “Ngươi là ai?”
[Tạ Tụ định dùng khăn siết c.h.ế.t Lương Tri Ý ?]
Dòng chữ thật khó hiểu.
Càng khó hiểu hơn là, hình như Phục Linh cũng nghĩ .
Nàng che chắn cho : “Ngươi là ai cũng , dù ngươi trai đến cũng phép nửa đêm xông khuê phòng bắt nạt Quận chúa nhà !”
Ta xua tay: “Không , ngươi về ngủ , để lau tóc cho .”
Tạ Tụ lau tóc cho còn thành thạo hơn Phục Linh nhiều.
Hắn cúi xuống hôn một cái, như thể tuyên bố chủ quyền: “Nghe thấy ? Đừng phiền chúng .”
Phục Linh trợn mắt há mồm, vẻ cảnh giác trong mắt cũng dịu , nàng mừng rỡ : “Quận chúa cuối cùng cũng nghĩ thông , rời Thái tử thì cũng mỹ nam.”
“Nếu ngài thích vị , cứ thu phủ là , để nô tỳ lo liệu cho, khỏi nửa đêm trèo tường lén lút gì.”
Phục Linh vẫn còn lải nhải, Tạ Tụ mất kiên nhẫn: “Ra ngoài.”
Phục Linh tuân lệnh: “Vâng! Đi ngay đây, quyết phiền hai .”
[...Không chứ? Thật sự thành đôi ?]
[Ta còn đang chờ Tạ Tụ g.i.ế.c cô đấy!]
[Đừng g.i.ế.c mà, Lương Tri Ý xinh thế , chỉ cần mặt thôi cũng cô chết!]
Sau khi nàng , Tạ Tụ lau tóc cho , khi tóc gần khô, hỏi: “Có lời nàng thu phủ ?”
Ta ngáp một cái: “Thu phủ cũng vô dụng.”
Ấy, khoan .
Ta buồn ngủ !! Ta ngủ!
[Má nó má nó má nó!]
[Sao chỉ thấy mỗi Lương Tri Ý?]
Sao bình luận vẫn thấy ?
Không !!