Hạ Cánh Khẩn Cấp Nơi Tuyết Cảng - Chương 9: Người yêu em sẽ chỉ biết nâng niu trân trọng
Cập nhật lúc: 2026-01-10 05:56:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người bên Ngu Họa hỏi:
“Bây giờ mới hơn ba giờ, sớm ? Chúng phòng họp bàn tiếp là .”
“Không sớm , mời tới Lan Khâm Hội xem biểu diễn, xong kịp giờ ăn tối.” – bên cố ý đưa lời mời đầy cám dỗ.
Đám của viện nghiên cứu đều là sinh viên bình thường, từng đến cái tên Lan Khâm Hội.
Họ đây là một câu lạc bộ cao cấp, phí gia nhập hơn mười triệu, lập chỉ để ngăn cách giới nhà giàu với thường, dễ bước chân .
Nhóm sinh viên khách sáo từ chối:
“Không cần , cứ bàn xong ăn tối bình thường là .”
“Biểu diễn hôm nay là của Lâm Sở đó.” – bên Chu Khâm thản nhiên tung mồi.
“Lâm Sở?” – nhóm nghiên cứu bắt đầu tò mò.
“Là minh tinh Lâm Sở ?”
Bạn Chu Khâm giả vờ tùy tiện:
“, ở Đại Lục nổi, Weibo mấy chục triệu fan, hôm nay mời đến hát riêng trong phòng bao.”
Mọi đầy ngạc nhiên.
Lâm Sở đang là ngôi hạng nhất, hiện phim truyền hình gây sốt, thậm chí trong nhóm còn fan của cô.
Gặp khó, huống chi còn hát ngay trong phòng.
Có bắt đầu xiêu lòng:
“Vậy xin chữ ký ?”
Bạn Chu Khâm khoác vai , khẩy:
“Đi với thiếu gia Chu mà chỉ dám nghĩ tới chữ ký thôi ? Chụp ảnh, uống rượu, chơi trò gì cũng , minh tinh còn nể mặt nữa là.”
Chu Khâm vốn thích dẫn lạ chỗ , nhưng khi bạn đến thế, thường để đối phương mất mặt, chỉ nhàn nhạt:
“Muốn thì .”
Lời thốt , trái tim vốn yên của lập tức d.a.o động.
Dù hôm nay là thiếu gia nhà chủ tịch Phi Hồng, nhưng tận mắt thấy cách việc , ai nấy đều mới thế nào là cách.
Có thể ăn tối cùng minh tinh vốn chỉ thấy màn ảnh, sức hút thật khó cưỡng.
Đám sinh viên hỗ trợ đều thử cho .
Du Từ Doanh lo Ngu Họa sẽ khó chịu.
Chu Khâm đặt điều khiển xuống, quan tâm nhóm sinh viên :
“Đi thôi.”
Cả nhóm phi công đều theo.
, thấy nhóm viện nghiên cứu vẫn nguyên tại chỗ.
Anh nới cổ tay gỡ khỏi vòng tay, thờ ơ:
“Vào phòng họp cũng .”
ánh mắt đồng loạt hướng về Ngu Họa.
Cô cầm tập tài liệu, đang sắp xếp dữ liệu thử bay , đầu cúi thấp, sống mũi cao thanh hắt chút ánh sáng.
Có lấy can đảm hỏi:
“Chị, tổ trưởng Chu nhóm dự án giao lưu riêng, nơi quá nghiêm túc… Chị ?”
“Các em ?” – Ngu Họa ngẩng đầu hỏi.
Mấy sư sư , rõ ràng là .
Chưa kịp để cô trả lời, Chu Khâm buông giọng khinh khỉnh, lười nhác:
“Ngần tuổi mà còn khác quản?”
Kỳ lạ là ai đáp , tất cả đều Ngu Họa.
Rõ ràng, vị trí của cô trong mắt họ khác với những gì Chu Khâm nghĩ.
Động tác của Chu Khâm khựng một thoáng.
Ngu Họa cũng còn dáng vẻ e dè ngoan ngoãn, mà khi sắp xếp gọn dữ liệu mới hỏi :
“Các em đều chứ?”
Ánh mắt gần như sáng rực mong chờ.
Cô vốn can thiệp lựa chọn của khác, bình thản đáp:
“Vậy thì .”
Nhóm sinh viên vui mừng thấy rõ.
Du Từ Doanh khẽ hỏi:
“Cậu chắc chứ?”
“Không .” – Ngu Họa đóng tập tài liệu.
Chuyện là quá khứ, sợ gì nữa?
Chu Khâm liếc cô, gì thêm, sải bước .
Mọi dần rời , còn Ngu Họa bước khu đường băng.
Chiếc vòng tay phản chiếu ánh sáng lấp loáng giữa nước mưa và ánh trời.
Cô cúi nhặt lên.
Nó lạnh buốt, dính đầy bùn nước.
từng là món quà đặt cả tâm ý , khi mài nó cô thật lòng.
Cô lấy khăn giấy lau sạch từng chút, trân trọng chính tấm chân tình của .
Không so đo với vài kẻ rẻ mạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ha-canh-khan-cap-noi-tuyet-cang/chuong-9-nguoi-yeu-em-se-chi-biet-nang-niu-tran-trong.html.]
Càng thấy Ngu Họa im lặng, Du Từ Doanh càng thấy xót xa.
Ngu Họa thản nhiên:
“Mình nhớ viện đang thiếu một linh kiện mô hình, cùng chất liệu với mặt vòng , thể tận dụng.”
Du Từ Doanh cố : “Vậy ?”
Ngu Họa bận tâm, gói vòng tay giấy bỏ túi.
Không ngờ, cô bao xa thì chạy theo:
“Cô Ngu.”
Cô dừng bước.
Là thư ký của Chu Nhĩ Câm.
Thư ký cung kính :
“Boss gặp cô.”
Cô ngẩng đầu xa — mái hiên nhà ga, Chu Nhĩ Câm đang thẳng, dáng cao lớn, vai rộng, lưng thẳng.
Không hiểu vì , trong lòng Ngu Họa dấy lên một cảm giác an , nhẹ như lông vũ lướt qua tim.
Du Từ Doanh thấy liền thở phào:
“Cậu mau , ở đây chờ. Nếu cần về sớm, sẽ để mắt tới mấy sư sư .”
“Ừ.” Ngu Họa nhiều hơn, nhưng cuối cùng vẫn chỉ để một chữ.
Chu Nhĩ Câm thấy cô bước thì cũng sải bước về phía cô, để cô xa thêm.
Khi cô tới gần, bóng trải xuống thành một vệt dài, che nắng cho cô.
Hôm nay mặc một bộ vest xám kiểu rộng nhưng gọn gàng, bên trong là áo thun trắng, trông thoải mái hơn khi. Bốn chiếc khuy “hôn ” áo khoác đều cài chỉnh tề, càng toát lên sự kiềm chế và nghiêm túc, vóc dáng cao thẳng, chân dài vai rộng.
“Ổn chứ?” Anh cố đè nén cảm giác chạnh lòng khi thấy cô cúi nhặt vòng tay.
“Cũng .” – Cô để lộ cảm xúc.
Anh hạ giọng:
“Tối nay ăn gì?”
“Anh ăn gì?” – Cô vẫn hỏi .
Chu Nhĩ Câm trả lời ngay, chờ vài giây mới :
“Ăn Tứ Xuyên ?”
Lại đoán trúng.
Trong lòng cô dấy lên chút rung động. Thực , món cô thích nhất là đồ Tây Ban Nha và món Tứ Xuyên đậm vị, kích thích vị giác, giúp giải tỏa căng thẳng.
Chẳng lẽ khẩu vị của cũng giống cô?
Ngu Họa khẽ gật đầu:
“Được, nhưng đợi em ở cùng nhóm dự án tới sáu giờ mới tới tìm .”
“Được chứ?” – Giọng cô mềm nhẹ như dải lụa lay trong gió, khẽ chạm tay áo đối diện.
Chu Nhĩ Câm thu hết thứ mắt, vẫn ôn hòa:
“Tới giờ thì nhắn cho , sẽ tới đón.”
“Ừ.”
Ánh mắt cô thoáng liếc qua bàn tay — đeo nhẫn đôi.
Chiếc nhẫn bản rộng, cả vòng đính kim cương hồng hình cánh sen, tinh tế mà vẫn phóng khoáng, ngón tay dài trông tao nhã thu hút.
Thì nhẫn đôi cũng thể đến .
Khi ánh di chuyển lên, cô thấy đang đeo một đôi khuy măng sét…
Cô kỹ — đúng là cô từng thấy.
Mấy năm , khi Chu Nhĩ Câm chính thức hội đồng quản trị và trở thành giám đốc điều hành, cô tình cờ tin, đúng hôm đến nhà , trùng buổi tiệc mừng.
Không thể đến tay , cô ghé ngay cửa hàng trang sức gần đó mua một đôi khuy măng sét sapphire.
Không ngờ hôm nay gặp .
Khi , nhân viên bán hàng sapphire tượng trưng cho tình yêu chung thủy, nhất là với độ tinh khiết , cắt hình hoa hồng, ý nghĩa càng đặc biệt, hợp tặng nam giới.
Cô vội nên chọn nhiều, nghĩ đơn giản — thì tình yêu cũng .
Không ngờ, giờ nó vẫn ở đây, chính vị hôn phu do cô chọn đeo tay.
Dù chỉ là món quà tặng bâng quơ.
Chu Nhĩ Câm cô — cô cúi đầu, hàng mi che mắt, đang nghĩ gì.
nhớ rõ, đây là món quà duy nhất cô từng tặng , và luôn giữ nó bên .
Cô lặng lẽ khuy măng sét , gương mặt vốn lạnh nhạt giờ ánh đèn cao áp ở nhà ga trong trẻo như ngọc, vài sợi tóc bay theo gió chạm khẽ lên má.
Giọng trầm khàn:
“Sao ?”
Cô khẽ lắc đầu, gì.
Vô cớ, thấy bóng hình cô trong ánh sáng trở nên mong manh, như một chiếc lá.
“Em .” – Cô như điều chỉnh mới đáp .
bất chợt, cô khẽ chạm khuy măng sét , như thể chạm yết hầu , khiến thoáng rúng động.
Chu Nhĩ Câm hạ giọng:
“Muốn ăn thì gọi cho .”
Cô cũng nhẹ giọng đáp:
“Ừ.”