Hạ Cánh Khẩn Cấp Nơi Tuyết Cảng - Chương 23: Trao cho anh Nhĩ Câm
Cập nhật lúc: 2026-01-11 09:52:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô khẽ đáp:
“Muốn đợi về cùng ăn.”
Rõ ràng chỉ là một câu bình thường, nhưng khi cô nghiêm túc vô cùng, mang chút đùa cợt. Mỗi lời như chứa đầy chân thành, khiến cảm giác cô thực sự thích .
Nhiều , cô đều như , để ảo giác rằng cô yêu . chỉ thoáng chốc, nhận đó chỉ là tính cách của cô — sự thẳng thắn, quanh co.
Chỉ là vì dùng tất cả tâm lực để nhớ đến cô, nên mới thường sinh cảm giác … cảm giác rằng cô cũng dành cho một vị trí đặc biệt.
tất cả… đều là ảo tưởng.
Chu Nhĩ Câm dịu giọng:
“Lại đây ăn cơm.”
Ngu Họa từ bệ cửa sổ bước xuống, nhưng hỏi:
“Anh ?”
Anh vẫn giữ vẻ điềm đạm quen thuộc:
“Có đồng nghiệp của em bảo ban quản lý phát ngải cứu, nên xuống lấy cho em.”
Cô liếc bó cây trong tay — đúng là ngải cứu, nhưng mới qua còn tưởng là… bó hành lá.
Anh treo bó ngải lên móc cửa,buộc hành thành nút nơ đối xứng gọn gàng.
Khi , cô ngay ngắn bên bàn đảo, trông ngoan ngoãn như một học sinh tiểu học chờ ăn cơm.
Cô luôn toát cảm giác “con ngoan trò giỏi” — gương mặt xinh , khí chất thư sinh, đôi phần xa cách, thành tích và phương diện đều xuất sắc.
cô còn vượt xa hình mẫu , vì cô là Ngu Họa. Trừ chuyện tình cảm chậm chạp, cô sinh sở hữu năng lực vượt trội so với thường — điều mà hiểu rõ nhất.
Anh xuống, rót cho cô tách t.h.u.ố.c:
“Canh lộc nhung kỷ t.ử, bổ não an thần.”
Cô vội đưa tay đón, chiếc vòng cổ tay vì rộng nên trượt xuống giữa cánh tay.
Ánh mắt lập tức để ý.
Đó là một chiếc vòng tay hoa sen, từng bông tạc từ đá tourmaline xanh lam pha tím nhạt.
Anh , vốn dĩ nó là dây chuyền, nhưng cô quấn nhiều vòng để vòng tay.
Ngu Họa bất ngờ vì sự tinh ý của :
“Cảm ơn.”
Anh còn rót thêm cho cô.
Trên tay cô, ngoài chiếc dây chuyền biến thành vòng, còn đeo thêm hai chiếc vòng hoa sen khác.
Dưới làn da trắng mịn, cổ tay cô như phủ một lớp sương tuyết, thanh khiết đến mức khiến liên tưởng đến câu “hào oản ngưng sương tuyết”.
Bất chợt, khen:
“Vòng tay lắm.”
Cô ngạc nhiên khi chú ý đến đổi nhỏ như , chút ngại ngùng:
“Cái là bạn tặng, là ai, nhưng nên em giữ tới giờ.”
Cô chậm khi .
Người bạn tặng cô đúng ba món — dây chuyền và vòng tay — khéo để đeo chồng lên .
Điều khiến cô nhớ mãi là, hiểu cô thích hoa sen.
Thứ cô tưởng chẳng ai để tâm, bỗng nhận và trân trọng, gửi tặng ba món trang sức như … cô quý.
Thế nên, cô vẫn thường lấy đeo.
Chu Nhĩ Câm mỉm , giọng ôn nhã:
“Rất hợp với khí chất của em.”
Quả thật, những chiếc vòng đều mang vẻ thanh nhã, lạnh dịu.
Cô khẽ nở một niềm vui nhẹ.
…
Ăn xong, dịu giọng nhắc:
“Em thứ cho xem?”
Ngu Họa mới nhớ tới những mảnh linh kiện nhỏ mài xong hôm nay. Cô lấy từ túi , đặt lên lòng bàn tay đưa cho .
Anh cúi xuống quan sát, mất vài giây mới nhận :
“Linh kiện cánh quạt?”
“Ừ.”
ánh mắt dừng ở linh kiện, mà trầm giọng hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ha-canh-khan-cap-noi-tuyet-cang/chuong-23-trao-cho-anh-nhi-cam.html.]
“Anh thể em lấy vật liệu từ ?”
Anh nhận .
Cô do dự một thoáng, nhưng khi hỏi, vẫn thành thật:
“Trước đây em từng tặng Chu Khâm một chiếc vòng tay từ mảnh cánh tà của J-15, vứt . Đây là mảnh vòng đó, em mài thành linh kiện.”
Chu Nhĩ Câm chỉ cúi mắt, lặng lẽ những mảnh linh kiện trong tay cô, gì.
Đã hình dạng ban đầu, thật khó tin đây từng là chiếc vòng tay Chu Khâm đeo suốt ba năm.
Ngu Họa đoán đang nghĩ gì.
Ngoài việc đây là một vật liệu , thì “quá khứ” gắn với nó quả thật thể khiến khác khó chịu.
Cô chỉ nghĩ đến giá trị vật liệu, quên mất rằng Chu Nhĩ Câm ít nhiều chuyện giữa cô và Chu Khâm đây.
Cô chuẩn tinh thần từ chối, nên tôn trọng ý mà hỏi thẳng:
“Anh… để ý ?”
Chu Nhĩ Câm trả lời ngay.
Cô vội giải thích để tránh hiểu lầm:
“Em mất mấy tháng mới giúp thiện hệ thống động lực để đổi lấy nó. Bị vứt thì… tiếc quá. Không liên quan gì đến .”
Hơn nữa, cô cho rằng sự chân thành và nỗ lực của nên xem nhẹ. Tấm lòng của cô, cho ai cũng đáng quý; cô quan tâm đều là thứ vô giá — nếu giữ thì là vấn đề của đó.
Bị bỏ phí như … quả thật đáng tiếc.
Chu Nhĩ Câm chằm chằm những mảnh linh kiện nhỏ trong lòng bàn tay cô.
Anh từng nghĩ cô nhặt là vì nỡ bỏ Chu Khâm.
Không ngờ, hóa là vì món đồ quá khó .
Anh đưa tay khẽ đỡ cổ tay cô, để những linh kiện trượt lòng bàn tay , giọng dịu dàng:
“Anh để ý. Vật thì , em nó dễ, ai nhận cũng nên trân trọng. Hơn nữa, đúng là vật liệu quý, .”
“Anh cũng nghĩ ?” – cô ngạc nhiên khi chấp nhận.
Anh rõ ràng là rộng lượng, dù đây là thứ Chu Khâm vứt bỏ, vẫn giữ vẻ bình thản:
“Ừ.”
Cô khẽ thở phào.
Hơn nữa, món là để tặng cho bác gái Trần, nếu là tặng Chu Nhĩ Câm thì dù quý hiếm thế nào cô cũng sẽ dùng vật liệu .
Tặng cho bác gái thì cần bận tâm chuyện đó.
…
Chu Nhĩ Câm lấy từ túi giấy cứng mô hình, lắp những linh kiện .
Vừa khít, lệch một chút nào.
Anh bỗng hỏi:
“Sao em nghĩ đến việc dùng cánh tà của chiến đấu cơ để vòng tay?”
Ngu Họa khựng , nhưng thấy quyền :
“Hồi đó Chu Khâm thích J-15 nên em tìm mảnh cánh tà .”
Nghe , bàn tay đang chỉnh mô hình chợt dừng, cúi mắt, khẽ :
“Thích J-15 là . A Khâm đôi khi chỉ lặp lời thôi.”
Chu Khâm nhỏ hơn bốn tuổi, từ bé vô thức bắt chước , từ thói quen đến sở thích.
Thực , thứ Chu Khâm thích nhất bây giờ là Boeing 787, vì là phi công thật, và buồng lái của 787 màn hình lớn, thuận tiện quan sát.
Ngu Họa sững một giây.
chỉ một giây, khóe môi cô khẽ cong, như một niềm vui mơ hồ dâng lên.
Chu Nhĩ Câm thu dọn xong đồ, cô khẽ :
“ là tin .”
…
Lần đầu ăn tối ở căn hộ của cô, ngờ hòa hợp và thoải mái như thế.
Điều cô càng ngờ là, từ hôm đó, chỉ đến buổi tối.
Nhiều ngày liên tiếp, trưa nào cô về nghỉ cũng thấy mang theo cơm nóng, canh nóng.
Có lúc, vốn định ăn tạm bánh mì với sữa nghỉ, nhưng khi thấy , cô tránh ánh mắt, sợ nhận khoảnh khắc trái tim chợt d.a.o động.
Chu Nhĩ Câm vốn là chín chắn, giữ chừng mực. Ăn xong là dọn sạch rác mang , tuyệt đối nấn ná, khiến cô mất sức tiếp chuyện.
Cứ như suốt hơn nửa tháng, ấn tượng của cô về … khó mà đổi theo hướng sâu sắc hơn.