Hạ Cánh Khẩn Cấp Nơi Tuyết Cảng - Chương 21: Được gặp em thêm một lần

Cập nhật lúc: 2026-01-10 07:58:41
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Nhĩ Câm nhớ chuyện hai năm , trong một buổi tụ họp giữa hai gia đình, từng lát nữa sẽ xem nhạc kịch — vốn chỉ để kiếm cớ rời .

 

Trước mặt cô và Chu Khâm, cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, nhưng vẫn thể chịu nổi thêm một giây nào nữa, vì vài ngày họ trở thành một đôi.

 

Không ngờ, cô bất chợt lên tiếng rằng cũng mua vé xem buổi diễn đó.

 

Cha hai bên đều vui mừng khi thấy lớp trẻ giao lưu, liền giục hai cùng.

 

Giây phút , niềm vui của bùng lên bất ngờ, mạnh đến mức suýt khiến lộ cảm xúc thật. Bởi vốn quen che giấu biểu hiện mặt cô, mà khoảnh khắc đó quên mất.

 

Chu Khâm đang một bên, chơi game ngẩng lên với cô:

 

“Không dẫn theo ?”

 

Cha liền phụ họa, “ , dẫn cả trai nữa.”

 

Rồi còn gọi điện cho thư ký tìm vé cho Chu Khâm.

 

Lúc đó, lẽ nên từ bỏ, vì rằng chỉ thấy cảnh cô dựa vai khác cũng chỉ tự chuốc thêm giày vò.

 

Thế nhưng, cuối cùng vẫn đáng hổ mà .

 

Chỉ để cô thêm một — cho dù đó là ánh về phía cô khi cô đang nghiêng đầu dựa khác, vẫn thấy ngọt ngào.

 

Cô và Chu Khâm vốn quá nhiều mối giao cắt thể tránh.

 

Lúc , vườn, hai họ lưng về hai hướng khác .

 

Chu Nhĩ Câm , cô vẫn giữ chiếc vòng tay Chu Khâm tặng. Nghĩa là chuyện vẫn thật sự kết thúc.

 

Ánh mắt rơi xuống chiếc bàn tròn bên cạnh — nơi đặt mô hình mà và cô cùng .

 

 

Dưới lầu, Ngu Họa băn khoăn nên nhắn tin cho Chu Nhĩ Câm, hỏi ngủ .

 

Nghĩ đến chuyện bế cô lâu như ngày hôm nay, chắc hẳn mệt.

 

điều khiến cô dừng là khi nhớ tới ấm lúc , trong lòng bỗng thấy sợ… Sợ rằng một tin nhắn sẽ kéo theo một làn sóng nhiệt càng dữ dội hơn.

 

Cô tắt điện thoại, về phòng .

 

Cả biệt thự chìm tĩnh lặng, ánh đèn quanh vườn dần tối . Những bông sen chén mới nở trôi mặt nước, tím nhạt xen hồng sẫm. Thỉnh thoảng, một con cá chép bơi qua, để vòng sóng lăn tăn.

 

 

Đêm khuya, Trần Vấn Vân mất ngủ, bước khỏi phòng. Bà thấy Chu Khâm đang bậc thang tầng ba, hút t.h.u.ố.c.

 

Đã hơn hai giờ sáng.

 

Bà nhắc khẽ, giọng còn ngái ngủ:

 

“Em trai, dạo con hút t.h.u.ố.c nhiều quá, cho sức khỏe .”

 

Chu Khâm dập điếu t.h.u.ố.c, nhếch môi nhạt:

 

“Sao dậy giờ ?”

 

“Vừa mơ một giấc, xuống dạo.” – bà vẫn còn vương cảm giác trong mơ. – “Hôm nay con bay từ về?”

 

“Từ Auckland.” – đáp qua loa.

 

“Chặng đó cũng thoải mái mà.” – bà , cảm giác vui. – “Có chuyện gì ?”

 

“Không, dạo tập huấn nên mệt.”

 

xuống cạnh, Chu Khâm bỗng như vô tình hỏi:

 

“Anh cả sắp cưới thật ?”

 

“Ừ, chuyện thể đùa.”

 

Anh vẫn thản nhiên:

 

“Chỉ là lạ thôi, cả sắp lấy vợ .”

 

“Con cũng nên nghĩ đến chuyện của . Cô em nhà họ Lâm hình như thích con.” – bà khéo gợi ý.

 

Chu Khâm lập tức đưa câu chuyện về hướng khác:

 

“Con vội. Mẹ cũng tính con, thích ràng buộc.”

 

khi , bà bất ngờ nhận :

 

“Tiểu Khâm, con đeo vòng tay nữa?”

 

“Vứt .” – đáp ngắn gọn.

 

Một chiếc vòng chẳng mua từ , đeo suốt ba năm.

 

Bà trách yêu:

 

“Con , em gái nhà họ Lâm gặp con, bao giờ con rảnh?”

 

“Bây giờ cũng .” – giọng nhạt như .

 

Bà bật :

 

“Sao thế, hẹn con gái báo , cho chuẩn chứ, gọi đột xuất là thất lễ lắm.”

 

Anh chợt nhớ tới một — mấy năm nay, dù là giữa đêm hai, ba giờ sáng, chỉ cần gọi, cô cũng sẽ xuất hiện ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ha-canh-khan-cap-noi-tuyet-cang/chuong-21-duoc-gap-em-them-mot-lan.html.]

 

chỉ giữ trong lòng, ngoài mặt vẫn bình thản:

 

“Vậy khi nào thì ?”

 

“Ba ngày nữa . Mẹ sẽ nhắn cho Tiểu Lâm. Hai đứa gặp ở triển lãm hàng , cô vốn cũng thích lĩnh vực .” – bà mỉm sắp đặt.

 

“Vâng.” – đồng ý, cũng chẳng thấy việc gặp mặt gì quan trọng, chỉ là phá hỏng tâm trạng vui vẻ của .

 

Nhà họ Lâm từ lâu kết thông gia với Chu gia. Anh gặp cô em út nhà họ, Lâm Thiên Ẩn, chẳng mấy , đều trong những dịp công khai. ít , công khai lẫn ngầm, tỏ ý gặp riêng.

 

Chu Khâm lười biếng :

 

“Về gặp cả, giờ quấy rầy kỳ ?”

 

Trần Vấn Vân chẳng nghĩ nhiều:

 

“Có gì mà kỳ. Anh con sắp cưới , hai em thức khuya chuyện, chia sẻ tình cảm cũng nên mà.”

 

Chu Khâm khẽ “ừm” một tiếng.

 

thì tưởng lạnh lùng, nhưng thực bao giờ thật sự cắt đứt. Vẫn giữ trạng thái xa gần đủ.

 

Là đang chờ điều gì?

 

Ngón tay Chu Khâm xoay xoay chiếc tẩu trắng tắt lửa.

 

thấy chẳng cần thiết nghĩ nhiều về cô.

 

Không đáng.

 

Trần Vấn Vân bắt đầu thấy buồn ngủ, dậy :

 

“Hút ít thôi nhé, ngủ đây.”

 

“Vâng.” – đáp gọn.

 

 

Ngu Họa về phòng, tuy nhắn tin cho Chu Nhĩ Câm, nhưng ngừng nghĩ tới câu .

 

Dự đoán tiêu chuẩn tương lai của eVTOL trong nước.

 

Cô mở máy tính, lục soát và so sánh các tiêu chuẩn eVTOL chở trong và ngoài nước — từ ICAO, EASA, FAA đến CAAC — tất cả các tài liệu yêu cầu về chứng nhận bay.

 

Cô tổng hợp một lượt, liệt kê những yêu cầu xuất hiện ở nhiều bộ tiêu chuẩn khác , sắp xếp theo tần suất xuất hiện và mức độ ảnh hưởng.

 

Những yêu cầu quá cực đoan, hiếm gặp và chỉ xuất hiện một , cô cân nhắc loại bỏ.

 

Những yêu cầu xuất hiện ít nhưng hợp lý và độ khó cao, cô đ.á.n.h dấu đỏ.

 

Còn những yêu cầu xuất hiện nhiều , cô xếp nhóm tiêu chuẩn cơ bản.

 

Tài liệu thì quá nhiều, mỗi bộ dày như một cuốn sách. Dù AI hỗ trợ , cô vẫn mất nhiều thời gian, việc đến tận rạng sáng.

 

Trên cơ sở đó, cô gửi bảng tổng hợp cho Du Từ Doanh.

 

Không ngờ hơn bốn giờ sáng Du Từ Doanh vẫn ngủ, thế là hai cùng sửa liệu chi tiết của các bộ phận bản thiết kế.

 

Thức trắng đêm, đến hơn sáu giờ cô mới chợp mắt, tám giờ rưỡi dậy.

 

Trên xe, cô ngủ gà gật, đầu nghiêng nhẹ lưng ghế, quấn trong chiếc áo phông trắng rộng thùng thình, hàng mi cong khép , đôi mày thanh mảnh như vẽ.

 

Gương mặt tinh khôi như một đóa trắng, ánh sáng sớm dịu lạnh, đến mức chỉ cần đưa tay là chạm .

 

Xe dừng viện nghiên cứu, Chu Nhĩ Câm vẫn bảo tài xế lái , tận dụng chút thời gian để yên lặng ngắm cô.

 

Anh cố tình đợi sát giờ , chỉ còn mười phút khi cô quẹt thẻ, mới gọi khẽ đ.á.n.h thức.

 

Ngu Họa mơ màng mở mắt, thứ đập tầm là đôi môi khẽ mím, mở đóng như miệng mèo con. Ý thức tỉnh, cô chỉ thấy cái miệng đó… dễ thương.

 

Cho đến khi ngẩng lên, thấy trọn gương mặt . Ánh mắt trầm tĩnh dõi theo cô, giọng sáng sớm mang chút từ tính, khẽ vang:

 

“Đến .”

 

Cô lập tức tỉnh hẳn, thẳng lưng.

 

Anh như gì xảy , đưa túi giữ nhiệt đựng bữa sáng cho cô:

 

“Vào .”

 

Cô đưa tay nhận, khẽ :

 

“Tối gặp nhé.”

 

Vừa đặt tay lên chốt cửa, cô :

 

“Trưa gặp .”

 

kịp đề phòng, sang .

 

Ánh mắt vẫn trầm , sâu như hồ tối, mang khí thế của quen ở vị trí cao, thì định rút :

 

“Được ?”

 

Bàn tay cô khựng tay nắm cửa. Theo lý mà , cô nên gật đầu, nhưng khó xử:

 

“Trưa nay… chắc em ngủ bù.”

 

“Vậy tối mấy giờ về?” – Chu Nhĩ Câm đổi sắc, truy hỏi tiếp.

 

 

Loading...