“Tất nhiên . Có nào trách con ? Phụ nữ sinh nở vốn dĩ vô cùng nguy hiểm. Huống hồ em khi đó chỉ là một đứa trẻ, em chẳng gì cả, thể đổ lên đầu em .”
Nước mắt Chu Đại Lâm rơi lã chã, đưa tay quẹt ngang vội vàng cúi đầu ăn cơm. Trong ký ức, cha chỉ đ.á.n.h và chửi, hàng xóm ban đầu cũng khuyên ngăn. cha chẳng phân biệt trắng đen, cứ thế c.h.ử.i bới cả hàng xóm, dần dần ngại dây với kẻ say nên chẳng ai quản nữa.
Anh đ.á.n.h cũng chỉ đáng thương, nhưng đa phần đều bảo: “Biết , đó là cha cháu mà. Mẹ mất , cháu lo cho ông thì ai lo.” Anh mười mấy tuổi xưởng cha, nhưng lúc nào cũng chỉ cắm cúi , lương phát là nộp hết.
Đây là đầu tiên khuyên nghĩ cho chính . Dạy giấu tiền, bảo rằng cái c.h.ế.t của của , bảo đừng mang gánh nặng tội nữa.
Bữa sáng còn dư hai cái màn thầu, Thư Yểu gói hết cho . Một đạp xe về nhà, cô vẫn thầm cảm thán, đứa trẻ thật đáng thương quá.
Buổi sáng ở nhà ngủ một giấc, trưa ăn cơm xong cô ngoài vệ sinh. Vừa từ nhà vệ sinh nữ thì gặp Tôn Diệu Tổ, đối phương dường như cố ý đợi cô để chuyện gì đó.
“Cô thật sự Chu Đại Lâm là thế nào ?”
Thư Yểu ngơ ngác, nhớ phản ứng của Tôn Diệu Tổ tối qua: “Chẳng là một thanh niên đáng thương mất thôi .”
Tôn Diệu Tổ nhíu mày: “Thư Yểu, não cô để ?”
“Anh bệnh , rốt cuộc cái gì?”
“Được thôi. chẳng thèm nữa. Có tìm đường c.h.ế.t thì mặc kệ cô .”
Cái thằng Tôn Diệu Tổ khốn khiếp xong liền bỏ , cứ ngỡ thế Thư Yểu sẽ đuổi theo hỏi cho lẽ. Hắn cố tình thật chậm để tìm chút lòng tự trọng mặt cô.
Thế nhưng, Thư Yểu chẳng thèm đuổi theo, tự thẳng về nhà. Từ tối qua đến giờ cứ kỳ quặc như , cô cố nhớ nhưng tuyệt nhiên tìm thấy cái tên Chu Đại Lâm gì đặc biệt.
Kiếp vì chăm sóc cả gia đình, hai đứa con ốm yếu, hầu hạ bố chồng và Tôn Diệu Tổ, mỗi ngày bận tối mắt tối mũi từ chỗ về nhà, cô chẳng mấy quan tâm đến chuyện bên ngoài.
Chẳng lẽ Chu Đại Lâm là nhân vật đặc biệt nào đó? Dựa hiểu của cô về Tôn Diệu Tổ, giả thuyết thể đúng. cô hỏi . Cái loại khốn khiếp đó cô cầu xin , cô càng theo ý .
Chu Đại Lâm, hai mươi tuổi, công nhân bình thường ở xưởng sắt, chỉ còn một là cha. Ngoại trừ lão cha nát rượu , chẳng khác gì bình thường, thì vấn đề gì chứ?
Tôn Diệu Tổ thấy cô dứt khoát lưng về nhà thì tức đến giậm chân bình bịch. Trong sân, vợ đang giặt quần áo, thấy liền gọi nhờ giúp một tay.
Bình thường lười biếng thoái thác, hôm nay chạy qua giúp phơi đồ: “Sau tránh xa Thư Yểu một chút, cô tự tìm đường c.h.ế.t, đừng để liên lụy đến .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/giau-bung-bau-roi-ly-hon-thap-nien-60/chuong-93-len-chuc-chu-nhiem-xuong.html.]
“Chị tìm đường c.h.ế.t thế nào?” Tan về kể chuyện Thư Yểu cứu , cô vẫn còn đang cau mày khó chịu.
“Đừng hỏi nhiều, tóm em cứ tránh xa cô là .”
“ thèm mà đụng đến chị . Suốt ngày vẻ từ bi hỉ xả như Quan Âm Bồ Tát bằng. Cái thằng gầy như còn hình , dính xem chị rũ bỏ kiểu gì.”
“Tiếp tế lương thực chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
“Thế còn chuyện gì lớn nữa?” Mạnh Hi vô cùng tò mò, hình như điều gì đó.
“Em cứ chờ mà xem, Thư Yểu tự tìm c.h.ế.t, cô đáng đời.”
Cách một bức tường, Thư Yểu suy nghĩ hồi lâu nhưng phát hiện điều gì. Đi hỏi Tôn Diệu Tổ ư? Không, cô bao giờ hỏi. Cô sống ngay thẳng, chẳng gì sợ.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Buổi chiều cô tiếp tục ngủ, lúc tỉnh dậy trời tối mịt. Tô Hướng Đông công tác vắng nhà, cô và thím Ba cùng mấy đứa nhỏ ăn cơm. Tuyết bắt đầu rơi, nhiệt độ hạ xuống thấp.
Thím Ba dọn dẹp nhà bếp, mang nước nóng cho cô: “Ngoài lạnh lắm, tối cháu nhớ đội mũ quàng khăn nhé.”
“Vâng ạ.” Cô ca đêm, khi Tô Hướng Đông vắng nhà thì thím Ba ở đây trông lũ trẻ. Hai nhóc tì giờ hiểu chuyện lắm , bà nội , cả hai đều bám cửa sổ ngoài.
“Mẹ ơi,”
“Mẹ ơi...”
Không bên ngoài chuyện gì mà hai đứa vô cùng ngạc nhiên. Thư Yểu bước tới ôm mỗi đứa một bên: “Tuyết rơi đấy, những bông trắng trắng đó là hoa tuyết.”
“Tuyết rơi.”
“Tuyết.”
“Ba ơi,”
“Ba ạ?”
“Ba công tác , vài ngày nữa là ba về thôi. Hai đứa ngoan nhé, ba về ba sẽ khen. Hứa Hứa ngoan, Y Y cũng ngoan.”