"Tất nhiên là con nhớ ." Thư Diểu mỉm chào hỏi. Nhà họ Từ kinh doanh trang trại, gia thế cũng thuộc hàng khá giả.
"Yểu Yểu..."
Một giọng nữ đầy vẻ "tình mến " vang lên, cần đầu Thư Diểu cũng đó là Từ Phượng. Theo tiếng bước chân, phụ nữ nọ tiến đến gần, nhưng khoảnh khắc thấy Thư Diểu, cô bỗng khựng , vẻ mặt thoáng chút ngỡ ngàng nhanh ch.óng khôi phục vẻ tự nhiên.
"Yểu Yểu, cuối cùng cũng gặp em ." Người phụ nữ nhiệt tình tiến lên ôm chầm lấy cô: "Yểu Yểu, em chị nhớ em và lo cho em đến nhường nào . Em sống chứ? Ở đại lục chắc là chịu nhiều khổ cực lắm ?"
"Cũng bình thường thôi ạ..." Thư Diểu âm thầm tránh khỏi cái ôm, lùi một bước: "Chị Từ vẫn xinh như ngày nào."
"Đâu , em mới là xinh nhất." Từ Phượng ngoài mặt nhưng ánh mắt vô cùng phức tạp. Thư Diểu hôm nay diện một chiếc váy dài màu tím, kiểu dáng đoan trang đại phương, cực kỳ hợp với lứa tuổi. Hai chỉ cách hai tuổi, thường bảo ở đại lục mỹ phẩm nên sẽ mau già, nhưng Thư Diểu thì ngược .
Làn da cô mịn màng, trắng hồng hào một nếp nhăn, ngũ quan thanh tú linh động, ánh mắt trong trẻo ôn hòa, là một phụ nữ đời sống tinh thần vô cùng phong phú và viên mãn.
"Thư Diểu..."
Một đàn ông mặc vest lưng Từ Phượng lên tiếng. Thư Diểu đó là ai. Cô chỉ khẽ gật đầu, đợi Từ Phượng giới thiệu xong mới mở lời chào hỏi.
"Anh rể Trần, và chị Từ cạnh trông thật đôi."
Trần Mặc thoáng chút gượng gạo, nhưng vẫn giữ lễ độ chào hỏi. Ánh mắt lướt qua Tô Hướng Đông, thấy và Thư Diểu cạnh , ánh họ dành cho tràn đầy tình ý.
Sau khi chào hỏi quen và trò chuyện vài câu, hai vợ chồng cha dắt tiếp đón khách khứa. Từ Phượng thấy ánh mắt chồng vẫn cứ chằm chằm về phía xa, khỏi lạnh mặt.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Sao thế, vẫn còn tơ tưởng đến em gái Thư Diểu của ?"
"Cô bậy bạ gì đó?" Trần Mặc gắt lên, quanh quất vì sợ chú ý. Hôm nay khách khứa đông như , cãi ở đây thì mất mặt lắm.
"Chẳng lẽ ? Thư Diểu vẫn xinh như thế, mắt rời khỏi cô phút nào ?"
"Cô đừng mà nhảm. Đều là trung niên cả , suốt ngày ngoài ghen tuông vớ vẩn cô còn gì nữa ?"
" ghen vông ? Bao nhiêu năm nay, dám bảo nhớ thương cô ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/giau-bung-bau-roi-ly-hon-thap-nien-60/chuong-187-chuyen-nha.html.]
Hai tranh cãi nhỏ tiếng trong góc khuất. Trần Mặc mất mặt nên bỏ chỗ khác. Anh rời khỏi bữa tiệc mà chỉ tách khỏi vợ, trò chuyện với các đối tác ăn, đó tìm cơ hội gặp Thư Diểu ở hành lang.
"Em gái Thư Diểu..."
Thư Diểu ngẩng đầu thấy là , liền mỉm chào hỏi: "Chị Từ ạ, thấy chị ?"
"Không , kệ cô ." Đối với vợ , xua tay tỏ vẻ quan tâm. "Trước đây chẳng thấy tin tức gì, bảo đại lục kiểm soát nghiêm lắm , cha em cách nào mà tìm em ?"
"Đại lục bây giờ khác xưa , lúc nào rảnh thể về thăm." Cô chuyện nhiều với , chỉ tay về phía đại sảnh: " , hẹn gặp ."
Buổi tiệc kết thúc, tối đến khi lên giường nghỉ ngơi, Tô Hướng Đông mới mở miệng hỏi: "Cái họ Trần lúc quan hệ với em lắm ?"
Thư Diểu khì, vòng tay ôm lấy eo : "Sao em thấy mùi chua loét đây nhỉ?"
Người đàn ông siết c.h.ặ.t vòng tay: "Nói mau."
"Chú Trần cũng là bạn chí cốt của cha em, hồi nhỏ hai nhà ở cạnh . Mẹ và em hình như là họ hàng xa thì ."
"Vậy là thanh mai trúc mã. Em còn hết , hai hôn ước gì đấy chứ?"
"Chỉ là lời trêu đùa của lớn thôi. Chuyện qua bao nhiêu năm , cũng lấy Từ Phượng, thứ là quá khứ ."
" thấy trong mắt đầy sự nuối tiếc và cam lòng."
Thư Diểu ngẩng đầu hôn một cái: "Ở nhà vợ, bên ngoài còn nhân tình. Loại đàn ông như thế, cho em cũng chẳng thèm."
"Sao em phụ nữ khác bên ngoài?"
"Anh hai em đấy. Mọi đều ở trong một vòng tròn xã hội, chuyện gì mà giấu . Mà chỉ một cô , đây còn nhiều cô khác nữa."
"Anh..."
"Cho nên cứ yên tâm . Em thói quen nhặt rác."
Tô Hướng Đông bật nhẹ nhõm. Lần thực sự thoải mái. Dù tự tin tình cảm của và vợ, nhưng đối diện với "kẻ ngoại lai" vẫn khỏi lo lắng. Giờ thì yên tâm hẳn , loại đàn ông đó vợ tuyệt đối thèm để mắt tới.