"Mẹ mau nếm thử , bánh đường bột củ sen hoa quế, còn cả bánh phục linh, chè đậu đỏ hạt sen nữa."
"Ôi chao..." Bà Thư đó sắc mặt trắng bệch, trông yếu ớt bệnh tật, giờ tìm thấy con gái , ở cùng con, khí sắc ngày một lên. Con gái còn đổi thực đơn đủ món ngon cho bà, cuối cùng mấy chục năm thất lạc, bà cũng cảm nhận sự ấm áp của "chiếc áo bông nhỏ".
"Ngon quá..." Cắn một miếng, vị ngọt thanh ngấy, thoang thoảng hương thơm của bột củ sen và hoa quế. "Làm mấy thứ vất vả lắm, đừng nữa con."
"Không vất vả . Con nghỉ việc , rảnh rỗi cũng chẳng để gì." Cô đưa cho ba một miếng bánh phục linh, thấy ba c.ắ.n một miếng gật đầu với cô.
"Vậy mà con vẫn còn nhớ ba thích ăn món ."
"Tất nhiên ạ. Lúc đó con mười hai tuổi chứ hai tuổi . Ba thích gì con đều hết, con sẽ thường xuyên cho ba ăn."
"Được."
Hai cụ mỉm mãn nguyện, tuổi già sẽ còn cô quạnh nữa. Hai đứa con trai đều kết hôn, các cháu chắc chắn sẽ thích ở nước ngoài hơn, khó lòng ở bên cạnh họ. Họ quyết định lá rụng về cội, sẽ gia đình con gái ở bên bầu bạn.
Lúc rảnh rỗi, hai cụ kể cho cô về tính cách của hai chị dâu, hy vọng họ thể chung sống hòa thuận. Chị dâu cả xuất từ một đại gia tộc ở địa phương, nhà ngoại kinh doanh vận tải đường thủy. Nhà chị dâu thứ cũng ghê gớm, cha là nghị viên chính phủ, chị là con gái một trong nhà.
"Dù họ đều là những kiêu hãnh, nhưng đều là học thức, điều. Biết vị trí của con trong lòng , chắc chắn họ sẽ gây hấn với con ."
Thư Diểu gật đầu gì, kiếp cô từng tiếp xúc với hai chị dâu . như lời ba , xuất như tất nhiên là sự kiêu hãnh riêng.
Ba mươi Tết, cả nhà bận rộn chuẩn cơm tất niên. Tô Hướng Đông đầu bếp chính, ba đứa trẻ phụ giúp, Thư Diểu ở trong phòng trò chuyện uống cùng cha . Đang lúc náo nhiệt thì một bước .
"Cháu chào cô ạ, chúc cô năm mới vui vẻ."
"Chào cháu." Đánh kẻ chạy ai đ.á.n.h chạy , đối mặt với dáng vẻ hòa nhã của Tôn Thư Âm, cô cũng thể nặng lời, nhất là dịp Tết nhất thế .
"Cháu việc gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/giau-bung-bau-roi-ly-hon-thap-nien-60/chuong-171-van-tien-xuyen-tam.html.]
"Dạ, ba cháu mới rán ít thịt viên ngon lắm, cháu mang sang mời cô chú nếm thử ạ."
Thư Diểu cau mày. "Cô bé , cháu mà thấy ? Mối quan hệ giữa hai nhà chúng thế nào chắc cháu cũng , vốn chẳng chuyện thiết gì. Cháu đột nhiên mang thịt viên sang, cháu nghĩ cô dám ăn ? Đây chẳng là chuyện 'cáo chúc Tết gà', chẳng ý gì ."
"Thôi cần cháu. Nhà cô cũng rán nhiều lắm, ăn chẳng hết nữa là. Nếu cháu thích thì cứ lấy một nắm về mà ăn."
Giọng điệu Thư Diểu ôn tồn nhưng lời lẽ là sự từ chối dứt khoát. Mặt Tôn Thư Âm tái , đó vô cùng lúng túng. dù cô bé vẫn rời , áp lực ánh mắt của ba nhà Thư Diểu, cô bé nghĩ lời bào chữa.
"Cô ơi, cháu thật lòng hóa giải hiềm khích giữa hai nhà. Trước đây ba cháu nhiều điều , mong cô rộng lòng lượng thứ. Những chuyện đó cháu cũng tán thành, cháu mặt họ xin cô ạ."
"Không cần ." Thư Diểu vẫn từ chối. "Chuyện của lớn liên quan đến trẻ con, cháu cần xin ."
Vẫn từ chối, Tôn Thư Âm c.ắ.n môi, ánh mắt hiện rõ vẻ nôn nóng. Dù tuổi đời còn nhỏ, tâm kế sâu, từ chối liên tiếp nên cô bé gì tiếp theo.
"Cô ơi..."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Thời gian còn sớm, cô giữ cháu nữa. Cháu về ."
Thư Diểu trực tiếp tiễn khách, lời của Tôn Thư Âm nghẹn nơi cổ họng. Mặt cô bé đỏ bừng lên vì hổ những từ chối liên tiếp. Lúc thể tiếp tục nữa, Đường Đường mà cô bé mong đợi vẫn luôn xuất hiện, gì đến việc giải vây giúp cô bé.
Lúc bưng bát thịt viên rán, lúc vẫn y như . Cô bé lẳng lặng sát chân tường về nhà, cửa bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Tôn Diệu Tổ.
"Thế nào ?"
"Ba ơi, con xin . Mẹ của Đường Đường thì dịu dàng nhưng thực chẳng nể mặt chút nào. Con mới mấy câu cô đuổi ."
"Còn Đường Đường, là Hòa Y, con gặp hai chị em họ ?"
"Dạ ạ." Tôn Thư Âm chút sợ hãi vì thấy sắc mặt ba sa sầm xuống, vẻ vui. "Đường Đường thấy con sang nhưng hề xuất hiện."
"..." Tôn Diệu Tổ im lặng, thầm hít sâu một để nặn nụ . Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu con gái, giọng điệu trở nên ôn hòa hơn.