Cuối tuần Đường Đường về nhà, chuyện nhà họ Tôn thì khỏi lắc đầu: "Tôn Thư Âm cứ thế theo cha chẳng mấy thiết , bỏ rơi luôn ?"
"Ai mà ."
Đường Đường bếp rót nước cho , bỗng thấy tiếng chuyện ngoài cổng. Cô bé rõ là gì nên thẳng xem. Ở lối , cô thấy một đàn ông trung niên, phía một trợ lý cùng. Người đàn ông thấy cô thì lộ vẻ xúc động, ánh mắt mang theo sự dò xét.
"Cháu là... cháu là Thư Diểu đúng ?"
"Vâng ạ. Bác tìm cháu việc gì ?"
" ."
"Xin hỏi bác xưng hô thế nào ạ?"
"Bác tên là Thư Thừa Cảnh..."
"Bác là cả của cháu ?" Đường Đường từng nhắc đến, lập tức trở nên phấn khích. Cô bé đầu gọi vọng trong nhà: "Mẹ ơi, cả của đến tìm !"
Thư Diểu thấy tiếng đàn ông, lúc lảo đảo từ trong phòng chạy . Hai em, một ở cổng, một thềm nhà chính, thì tưởng như gang tấc, nhưng thực tế cách trở bởi mấy chục năm đằng đẵng. Trong ký ức, trai vẫn là một thiếu niên mười lăm tuổi, giờ đây tóc lốm đốm bạc, bờ vai rộng và vững chãi.
"Yểu Yểu..."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Không cần hỏi thêm, chỉ một cái là nhận ngay em gái . Lúc thất lạc cô mới mười hai tuổi, dáng một thiếu nữ thanh tú. Giờ đây ở tuổi trung niên, đường nét gương mặt càng giống hơn. Đứa cháu ngoại cũng bóng dáng của cô, nhưng giống hẳn.
"Anh cả..."
Hai con trai nhà họ Thư là em sinh đôi, giống như tạc. Từ nhỏ đến lớn ngoài khó phân biệt, nhưng nhà thì bao giờ nhầm. Thư Diểu thốt lên một tiếng gọi nước mắt tuôn rơi lã chã. Hai em ôm nức nở giữa sân, ngăn .
"Mẹ ơi, đừng nữa. Để bác nhà ạ." Đường Đường lên tiếng khuyên nhủ, lúc cô bé cũng phản ứng , gọi " cả của " nữa mà đổi thành "bác".
"Phải, , cả..." Thư Diểu đưa tay quẹt nước mắt, nhưng càng quẹt càng trào . Cô mời nhà nhưng nghẹn ngào thành tiếng, cứ mở miệng là nước mắt rơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/giau-bung-bau-roi-ly-hon-thap-nien-60/chuong-160-doan-tu-thuong.html.]
"Ngoan, đừng nữa." Thư Thừa Cảnh lau nước mắt cho em, hít một thật sâu để bình tâm trạng. Hai em dìu nhà, Đường Đường nhanh tay pha mang tới.
"Bác ơi, mời bác dùng ."
Thư Thừa Cảnh đứa cháu ngoại, nước mắt chực trào: "Đây là con gái út của em ?"
Thư Diểu gật đầu, kéo con gái giới thiệu với cả: "Con bé út đấy , tên là Tô Hòa Hân. Trên nó còn một cặp chị sinh đôi, đang học đại học ở thủ đô, chắc cuối năm mới về ."
Nói Thư Diểu lấy tấm ảnh để mặt kính bàn cho xem. Thư Thừa Cảnh đưa tay vuốt ve tấm ảnh của Hòa Y, khỏi cảm thán: "Giống, giống quá, giống hệt hồi còn trẻ."
"Ba đều khỏe cả chứ ?" Nhắc đến ba , dù cô là họ nhưng vẫn kìm nước mắt. "Còn hai nữa..."
"Đều khỏe, đều khỏe cả. Nhận thư của em, cả nhà lên kế hoạch về ngay. Mẹ xúc động quá nên huyết áp định, ba ép ở cho về ngay đấy."
"Mẹ chứ ?" Cô lo lắng, kiếp rõ ràng là vấn đề gì mà.
"Không , chỉ là quá xúc động thôi." Anh cả thở dài: "Từ khi em mất tích, luôn tự trách , thấy bản trông nom em cẩn thận. Bao năm qua tin tức thông, cách nào tìm kiếm, khó khăn lắm mới tin, cảm xúc của mất kiểm soát."
"Không của . Lúc đó loạn lạc, chạy nạn đông, ai mà ngờ bỗng dưng gặp thổ phỉ, lúc cuống quýt ai nấy đều chạy loạn cả."
Em gái vẫn như , lúc nào cũng ở góc độ của khác mà suy nghĩ. Lúc đó và thằng hai rừng vệ sinh, nào nghĩ cũng thấy ngu ngốc. Đã là lúc nào mà còn giữ kẽ nam nữ, nếu cứ mang em gái theo bên thì lạc mất cô.
"Những năm qua, em chịu nhiều khổ cực ?"
"Không ."
Ánh mắt cả đầy vẻ xót xa. Hai em cách ba tuổi, hồi nhỏ hai dắt cô chơi, tình cảm gắn bó từ bé. Mấy năm nay dù về nhưng họ vẫn thông qua nhiều kênh để dò hỏi, đương nhiên ở trong nước vất vả thế nào.
Hắn ngước mắt quanh, lòng vẫn đầy thương cảm. Có thể thấy rèm cửa và màn giường đều mới , tường cũng quét vôi . Chắc là đoán họ sẽ về nên dọn dẹp nhà cửa. dù , trong mắt , nơi vẫn quá lạc hậu.
Nền gạch xanh, xà nhà gỗ, vẫn là kiểu nhà từ ngày giải phóng. Đã ba mươi năm trôi qua, căn nhà so với nhà họ Thư cũng chỉ gọi là tạm bợ, huống chi ba mươi năm ở nước ngoài, nhà họ luôn sống trong biệt thự sân vườn.