Thím Ba gật gù, lúc đầu còn thấy Mạnh Hy đáng thương, giờ thì thấy cũng đáng đời. Cặp đôi đó đúng là chẳng ai lành gì.
Nói xong chuyện đó, Tô Hướng Đông bàn chuyện nhà : "Trời càng ngày càng lạnh, là tạm dừng buôn bán em."
"Không ." Thư Diểu nuốt miếng thức ăn: "Tiền cả đấy , em quen tay , mỗi ngày lời lãi ít ."
"Vậy buổi tối để cùng em." Thấy vợ định từ chối, tỏ thái độ cứng rắn: "Hoặc là đồng ý với , hoặc là dừng . Trời lạnh thế yên tâm ."
Anh vỗ về cô: "Phía Bắc thành phố duyệt khu đất để xây một trung tâm bán buôn quy mô lớn, nhờ tìm mua một sạp hàng . Đến lúc đó em bán gì thì bán, chắc chắn sẽ ngăn cản nữa."
"Thật ? Anh nhờ ?" Cái chợ bán buôn đó cô đương nhiên , tiền trong tay cũng đủ mua. Không ngờ cô kịp , dự tính một bước.
"Ừ. Có thể thuê hoặc mua. Do ảnh hưởng mấy năm nên việc bán thuận lợi lắm, nhưng vị trí thì vẫn cần đặt . , nó chia ba loại diện tích khác , em lấy loại nào?"
"Cái lớn nhất."
"Được."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Nhiều dám mạo hiểm, nhưng Thư Diểu là trọng sinh thể bỏ qua cơ hội thế . Mấy ngày cô cùng chọn vị trí và đặt cọc.
Sạp ở tầng hai, lên cầu thang là đối diện ngay, nơi lượng qua đông nhất. Tầng hai chủ yếu bán quần áo nữ, trang sức và mỹ phẩm, đúng là lĩnh vực cô dự định kinh doanh.
"Đợi lấy thêm một sạp ở tầng một để bán đồ điện gia dụng nữa."
"Được." Tô Hướng Đông giờ quen với tư duy của vợ , cứ đến ăn là cô mở rộng quy mô ngay lập tức, cái gì cũng kinh doanh.
Chốt xong sạp hàng, mùa đông Thư Diểu hứa với là buổi tối ngoài nữa. Nếu ca đêm thì buổi chiều ngoài vài tiếng, nếu ca ngày thì tối ở nhà nghỉ ngơi. Tô Hướng Đông miễn cưỡng chấp nhận, hai coi như đạt thỏa thuận.
Tháng mười âm lịch, nhiệt độ ban đêm xuống thấp. Tan ngoài hai tiếng vội vàng về ngay, Thư Diểu đạp xe xách giỏ, ngõ thì gặp Tôn Diệu Tổ ngược chiều.
Hắn vẫn vest tông lịch lãm, theo thời gian bắt đầu dáng dấp giống hệt trong ký ức của cô. Cô tương lai phát triển thế nào, Tôn Diệu Tổ là trọng sinh chắc chắn cũng rõ. Nghe giờ đang mậu dịch xuất nhập khẩu, cái vẻ ngoài đúng là dễ lừa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/giau-bung-bau-roi-ly-hon-thap-nien-60/chuong-158-dang-toan-tinh-dieu-gi.html.]
"Thư Diểu..." Hắn mở lời gọi.
"Anh vẫn còn sống ?" Thư Diểu lạnh mặt. Cái dáng vẻ của quá giống lúc cô phát hiện ngoại tình trong bệnh viện kiếp , khiến cô kiềm cơn giận.
"Phải." Một kẻ vốn tự ái, giờ cô mỉa mai như mà vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Xem tính khí mài giũa nhiều , mấy năm ở nước ngoài trưởng thành hẳn lên.
"Cha cô chắc cũng sắp về , bao nhiêu năm gặp chắc cô nhớ họ lắm nhỉ?"
Thư Diểu vốn định thèm đếm xỉa đến nữa, dù cái vẻ mặt quen thuộc cô ngứa mắt. Nghĩ đến việc ngoại tình, lấy tiền cô kiếm để nuôi bồ nhí, cô hận thể tát cho một cái. trả thù thì thực lực, nhảm với cũng chẳng ích gì. Thế nhưng khi nhắc đến cha , cô nhịn mà .
"Anh gặp họ ?"
"Phải."
Thư Diểu nhanh ch.óng bình tĩnh , gì thêm. Cha chắc chắn , họ nhờ liên lạc với cô, sẽ sớm gặp thôi. Cái loại ch.ó má chắc là vượt biên nước ngoài tìm cha cô , cái da mặt với Mạnh Hy đúng là một chín một mười.
"Rất cảm ơn họ."
Hắn tưởng dùng miếng mồi sẽ khiến Thư Diểu thêm vài câu, ngờ cô vẫn lạnh nhạt như cũ, xoay thẳng nhà, chẳng thèm nể nang lấy một chút. Quả nhiên là trọng sinh, hành sự thật bình tĩnh.
Tối đến chui chăn, hai vợ chồng "tâm sự" xong, Thư Diểu hạnh phúc ôm eo chồng. Cô gác chân lên đùi , mùa đông chẳng khác nào cái lò sưởi tự nhiên, còn sạch sẽ, chỉ thấy ấm áp chứ mùi hôi.
"Em tránh xa Tôn Diệu Tổ một chút, thấy về cứ toát vẻ kỳ quái thế nào ."
Cô khẽ "" một tiếng: "Em cũng thấy ."
Kiếp sống cùng cả đời, lớn lên bên từ nhỏ, cô hiểu Tôn Diệu Tổ. Hắn là kẻ hẹp hòi như đầu kim, luôn coi là trung tâm. Đời quá nửa, nếu còn điều gì khiến cam tâm thì chắc chắn là cặp sinh đôi.
"Trông thì bình tĩnh, vẻ quý ông như ở nước ngoài. em cảm thấy sâu trong ánh mắt ẩn chứa những cảm xúc mãnh liệt, vẻ ngoài đều là giả tạo thôi."
"Ừ."