Trên mảnh giấy đó , “Võ Lâm Minh chuyển hộ cho Giáo chủ Ma giáo phế vật Mạc Vấn Thiên.”
Phế vật.
Hai chữ , e rằng ngay cả trong chính đạo cũng chẳng mấy dám đồng tình.
Năm xưa khi Giáo chủ Ma giáo Mạc Vấn Thiên còn tung hoành giang hồ, thủ đoạn âm độc tàn nhẫn, gần như đến mức khiến ai tên cũng biến sắc. Nếu Võ Lâm Minh quật khởi, Ma giáo dần mai danh ẩn tích khỏi giang hồ, thì giang hồ ngày nay , e rằng vẫn ai dám .
Cảnh tượng lúc , đối với cả chính đạo lẫn ma giáo, đều là sự khiêu khích cực lớn.
Bùi Vô Loạn hỏi đám thủ vệ trong minh, cũng chỉ những cỗ quan tài do một đám quái lạ khiêng đến, những kẻ đó đến vội vàng, thủ vệ trong minh kịp ngăn cản.
Lâm Dịch ngay Bùi Vô Loạn, khỏi phẫn nộ mắng: “Cái U Huyễn Cung , đúng là to gan thật sự.”
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy kỳ quái.
Đây là mấy cỗ quan tài nặng đến cả trăm cân, tuyệt đối thứ thể dễ dàng vứt xuống rời .
Nếu thường khiêng, ít nhất cũng cần ba bốn gã tráng niên khỏe mạnh mới khiêng nổi. Dù là luyện võ lâu năm thể cường tráng, thì cũng cần hai ba chứ.
Theo y , cái U Huyễn Cung của Tào T.ử Luyện đó, cả cung của họ, cũng chỉ hai .
Mà cái lưng của Tào T.ử Luyện... mười bữa nửa tháng, chắc .
Chuyện tuyệt đối do cái tay Tào T.ử Luyện ngờ nghệch sai .
Thế nếu bọn họ, thì sẽ là ai?
Trương Tiểu Nguyên chỉ hận năng lực thấy thông tin từ đồ vật.
Ngay tại thời khắc mấu chốt , y thế mà chẳng cái gì cả!
---------------
Trương Tiểu Nguyên lo lắng thôi trở Võ Lâm Minh, mà ngoài y , những khác đều vẻ mặt quen thuộc như thường.
Hoa Lưu Tước là bình tĩnh nhất, trong miệng lầm bầm lẩm bẩm, : “Đại Hội Võ Lâm mà, năm nào cũng xảy chuyện gì đó thôi.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
“Đại khái là Ma giáo lâu quá động tĩnh, vài kẻ trong tà đạo yên nữa .” Tưởng Tiệm Vũ cũng theo, “Không , chuyện gì to tát.”
Người của tà đạo đến tận Đại Hội Võ Lâm khiêu khích , đây còn chuyện to tát ư?!
Tưởng Tiệm Vũ hiển nhiên quan tâm đến buổi luận kiếm ngày mai hơn.
Hắn nhíu mày hỏi Lục Chiêu Minh: “Đại sư , buổi luận kiếm ngày mai, bao nhiêu phần trăm nắm chắc thắng lợi?”
Lục Chiêu Minh lắc đầu: “Ta đối thủ ngày mai là ai.”
Tưởng Tiệm Vũ liền : “Vậy ngày mai chúng sớm một chút, nếu thể đoạt hạng nhất, nghĩ tuyệt đối lo thiếu sư nhập môn nữa .”
Hoa Lưu Tước khẽ: “Ta sư mới cơ.”
Không ai thèm để ý đến .
Trương Tiểu Nguyên chợt thấy kích động.
Khoan ! Nếu họ thể công phu bộ pháp của đối thủ đại sư ngày mai, thì cơ hội thắng của đại sư chẳng sẽ lớn hơn nữa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-73.html.]
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy bỗng nhiên sách lược mới.
Y kéo tay Lục Chiêu Minh, nhất thời khó nén sự kích động trong lòng.
“Đại sư !” Trương Tiểu Nguyên nắm c.h.ặ.t lấy tay Lục Chiêu Minh, “Ta thể giúp giành chiến thắng!”
Tưởng Tiệm Vũ nhịn , : “Đệ hiểu cái gì.”
Trương Tiểu Nguyên khẽ lẩm bẩm: “Ta hiểu còn nhiều hơn các đó.”
103.
Ngày thứ hai của buổi luận kiếm, dậy sớm đến hiện trường. Vẫn còn đang ở đài, Tưởng Tiệm Vũ các t.ử lĩnh danh luận kiếm của các môn phái, sờ sờ cằm phân tích đối thủ cho Lục Chiêu Minh.
Tưởng Tiệm Vũ: “Đệ t.ử Như Sơn Quan là t.ử truyền của Quan chủ bọn họ, là bậc kiệt xuất trẻ tuổi, tuyệt đối là kình địch…”
Trương Tiểu Nguyên: “Giang hồ xếp hạng 177, giỏi thủ giỏi công, chỉ cần đá m.ô.n.g , tuyệt đối đỡ nổi.”
Tưởng Tiệm Vũ: “Đệ t.ử Tán Hoa Cung vẫn là đại t.ử Kha Tinh Văn…”
Trương Tiểu Nguyên: “Huynh đá m.ô.n.g , thấy là đau m.ô.n.g.”
Tưởng Tiệm Vũ: “Ừm... nhân vật hàng sư thúc tổ của T.ử Hà Lâu, dù gì cũng là tiền bối, ít nhiều cũng nể mặt chút, sư tay nhẹ một chút, nếu thể diễn vẻ thực lực ngang ngửa mà may mắn thắng hiểm, thì còn gì bằng.”
Trương Tiểu Nguyên: “Lúc đá m.ô.n.g ông thì nhẹ chân thôi, ông đau lưng, lỡ ông thương thật thì sư môn chúng tiền bồi thường .”
Tưởng Tiệm Vũ nhịn nữa.
“Sư !” Tưởng Tiệm Vũ vẻ mặt nghiêm túc, “Sao cứ nghĩ đến chuyện đá m.ô.n.g khác !”
“Mông nhiều thịt mà!” Trương Tiểu Nguyên , “Đại sư tay nặng như ! Đá chỗ khác là trọng thương !”
Truyện của Gió lười~
Tưởng Tiệm Vũ ôm mặt: “Cái thằng nhóc …”
Không ngờ Lục Chiêu Minh chớp chớp mắt, thế mà cũng theo: “Ta đây cũng nghĩ .”
Tưởng Tiệm Vũ: “...”
Tưởng Tiệm Vũ Lục Chiêu Minh và Trương Tiểu Nguyên ngay khoảnh khắc , dường như sự ăn ý đạt nào đó ngầm tăng lên, Trương Tiểu Nguyên thậm chí còn nắm tay Lục Chiêu Minh, tiếp tục phân tích xuống cho .
“Đại sư Thục Xuyên Phái thuận tay trái, nhưng lúc đối địch thích dùng kiếm tay , mục đích là đ.á.n.h úp bất ngờ.” Trương Tiểu Nguyên , “Võ công Yến T.ử Lâu xưa nay gì, bọn họ là phường bán tin tức, đ.á.n.h bừa cũng thắng.”
Lục Chiêu Minh nghiêm túc gật đầu.
“Nga Mi Phái đến là đại sư tỷ, nữ nhân thì đừng đá m.ô.n.g, như .” Trương Tiểu Nguyên nghiêm túc, “Ra tay cũng đừng quá nặng, nàng xếp hạng giang hồ chỉ 288, dễ dàng đ.á.n.h bại nàng thôi.”
Y nghĩ nghĩ, bổ sung một câu: “Đừng đ.á.n.h mặt.”
Y xong câu đó, đám đông, chợt thấy gì đó .
Người đang chen chúc trong đám đông ... chẳng là Hình Nghiên .
Y vốn tưởng Hình Nghiên theo để xem náo nhiệt, tiện thể giám sát Bùi Vô Loạn, liếc mắt vài cái, đang định tiếp tục phân tích t.ử các môn phái khác cho Lục Chiêu Minh, chợt cảm thấy gì đó đúng.
Hình Nghiên đang theo một nam nhân đội nón che mặt.
Người đó một áo đen, dáng cao ngất, bên hông đeo kiếm, chắp tay thẳng. Nón che mặt che khuất dung nhan , khó điều gì khác. Hắn dường như đang xem các t.ử chính phái tỷ võ đài, lát nghiêng mặt, ý gì đó với Hình Nghiên. Hình Nghiên lập tức tiến lên, cung cung kính kính cúi xuống, cực kỳ nghiêm túc lắng nam nhân đó chuyện.
Trương Tiểu Nguyên trong lòng thót một cái, thầm nghĩ thể nào, vội vàng ngẩng đầu lên đỉnh đầu đó.
[Mạc Vấn Thiên, Giáo chủ Ma giáo, võ công cao cường, tính cách âm hiểm độc ác, cùng Minh chủ Võ lâm Bùi Vô Loạn giữ vị trí giang hồ nhị.]