Tưởng Tiệm Vũ vẫn khá cẩn trọng, tiên dùng kiếm chọc chọc cánh tay Hình Nghiên, xác nhận đất quả thật bất động, mới xổm xuống, vỗ vỗ Hình Nghiên, hỏi: “Cô nương?”
Hình Nghiên vẫn bất động.
Lục Chiêu Minh hỏi: “Xảy chuyện gì?”
Tưởng Tiệm Vũ lắc đầu: “Có ngã đường, cũng thương .”
Truyện của Gió lười~
Hoa Lưu Tước từ trong xe ngựa thò đầu , ngoài một cái, giật , buột miệng hô: “Nghiên Nương!”
Lục Chiêu Minh đầu Hoa Lưu Tước một cái, hỏi ngược : “Nghiên Nương?”
Hoa Lưu Tước nương theo tay đỡ của Bùi Quân Tắc, khó khăn trèo xuống xe ngựa, vội vàng gật đầu, : “, chính là Nghiên Nương!”
Lục Chiêu Minh càng thêm mơ hồ: “Nghiên Nương là ai?”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Dù gì cũng duyên gặp mặt một , đại sư quên nàng nhanh !
Hoa Lưu Tước nhào đến bên cạnh Hình Nghiên, lật Hình Nghiên , thử thở, khí tức vẫn định, mắt thường thấy bất kỳ vết thương nào, đang định sờ thêm mạch đập của Hình Nghiên, thì Hình Nghiên choàng mở mắt.
Trong mắt những rõ sự thật như Trương Tiểu Nguyên, diễn xuất của Hình Nghiên... thật sự chẳng .
Nàng diễn bộ dáng suy yếu chịu nổi, thở hổn hển như sắp đứt đến nơi, đó nàng thấy Hoa Lưu Tước, trợn tròn hai mắt, biểu cảm khoa trương, : “Hoa... Hoa công t.ử…”
Hoa Lưu Tước một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Hình Nghiên, : “Nghiên Nương! Ta đây!”
“Không ngờ lúc , ... còn thể gặp …” Hình Nghiên cố nặn thở yếu ớt, “Xem và quả nhiên là... là kiếp hữu duyên…”
Hoa Lưu Tước thấy nàng yếu ớt như , vội vàng : “Nghiên Nương, nàng đừng nữa!”
Hình Nghiên yếu ớt xua tay: “Ta... ... Hoa công t.ử vì ở đây…”
Chưa đợi Hoa Lưu Tước mở miệng, Lục Chiêu Minh nhíu mày hỏi ngược : “Ngươi vì ở chỗ ?”
Hắn thấy mặt Hình Nghiên, hình như cuối cùng cũng nhớ đây chính là hôm đó ở nha môn trừng mắt lâu.
“Ta... khụ khụ... A Nghiên đến đây, đường gặp hãn phỉ…” Hình Nghiên hít một , thở hai tiếng, “May mắn... may mắn thoát ... nhưng trọng thương.”
Trương Tiểu Nguyên thấy hai chữ “hãn phỉ”, theo bản năng liền liếc sang Lục Chiêu Minh bên cạnh.
Hôm nay Lục Chiêu Minh mặc trang phục gọn gàng, càng nổi bật vòng eo thon gọn dáng cao thẳng của , bất luận thế nào Trương Tiểu Nguyên cũng thể liên hệ với hai chữ “hãn phỉ”.
Hoa Lưu Tước nắm c.h.ặ.t t.a.y Hình Nghiên: “Nghiên Nương! Nàng chịu khổ !”
Hình Nghiên: “Đường dài vạn dặm, là nguy hiểm, A Nghiên chỉ là phận nữ…”
Nàng dường như là mượn cơ hội cùng bọn họ, vặn trộn trong, danh chính ngôn thuận thể bảo hộ Bùi Quân Tắc ở gần, nhưng còn đợi nàng nửa câu , Hoa Lưu Tước đột nhiên bịt miệng nàng , nàng giật .
Hoa Lưu Tước thâm tình dạt dào: “Nghiên Nương, cần sợ, về ... bảo hộ nàng!”
Hình Nghiên: “...”
Lục Chiêu Minh khẽ nhướng mày, hỏi: “Ngươi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-62.html.]
Lời dối của nàng bịa loạn cào cào, Lục Chiêu Minh hiển nhiên hề tin.
Hình Nghiên một tay kéo mạnh tay Hoa Lưu Tước .
“A Nghiên chỉ về nhà nương thăm nom...”
Nàng ho mạnh hai tiếng, phát tiếng “oa”, thật sự phun một ngụm m.á.u tươi. Trương Tiểu Nguyên cảm thấy ngụm m.á.u của nàng hẳn là thật, Lục Chiêu Minh xưa nay tay nặng nhẹ, Hình Nghiên thật sự nội thương.
y ngờ Hoa Lưu Tước một tay túm lấy bả vai Hình Nghiên, mặt lộ vẻ kinh hãi, kêu lớn: “Nghiên Nương! Nàng !”
Hình Nghiên âm điệu đột nhiên cao v.út của Hoa Lưu Tước dọa cho sững sờ, nhất thời quên mất lời .
Hoa Lưu Tước: “Nàng chứ! Nàng thể c.h.ế.t! Ta cho phép nàng c.h.ế.t!”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Hình Nghiên rốt cuộc nhịn nổi một tay đẩy Hoa Lưu Tước .
Nàng nãy còn giả vờ yếu ớt, lúc đẩy Hoa Lưu Tước dùng lực hề nhỏ. Hoa Lưu Tước loạng choạng, tủi phịch xuống đất. Hình Nghiên hiển nhiên là cực kỳ chê bai Hoa Lưu Tước, nàng lau vết m.á.u nơi khóe miệng, ho khan một tiếng, hỏi: “Không chư vị ?”
Bùi Quân Tắc vẫn luôn im lặng gì cuối cùng mở miệng, đáp: “Bạch Thương Thành.”
Hình Nghiên: “Vừa cùng đường, thể cho tiểu nữ nhờ một đoạn đường ?”
Nàng xong câu , bắt đầu thở hổn hển giả vờ yếu ớt. Trương Tiểu Nguyên cuối cùng nổi nữa.
Y một tay che mặt , hiểu nổi vì Ma giáo xuất hiện hộ pháp kỳ quái đến .
Giáo chủ phái hộ pháp như thế quả nhiên cũng kỳ quái!
Bùi Quân Tắc vốn rõ phận Hình Nghiên, tự nhiên gật đầu, : “Ta dị nghị gì, ý các vị thế nào?”
Hoa Lưu Tước vỗ n.g.ự.c giành : “Ta bảo hộ Nghiên Nương, đương nhiên dẫn nàng cùng lên đường!”
Tưởng Tiệm Vũ cũng tin mấy lời do Hình Nghiên bịa , chỉ Lục Chiêu Minh, hỏi: “Đại sư thấy ?”
Trương Tiểu Nguyên tưởng Lục Chiêu Minh sẽ cự tuyệt thẳng thừng, nhưng y ngờ Lục Chiêu Minh chỉ khẽ nhíu mày, gật đầu đồng ý, : “Cho cùng .”
Hình Nghiên mừng rỡ quá đỗi.
Nàng vẫn còn đất, đỉnh đầu “ting ting tang tang” điên cuồng vọt dòng chữ, tốc độ nhanh đến mức, chữ Trương Tiểu Nguyên thậm chí chỉ kịp liếc mắt vội một cái. Tình huống , Trương Tiểu Nguyên đúng là đầu gặp .
Y khỏi kinh ngạc, đầu , chằm chằm đỉnh đầu Hình Nghiên.
[Nguyện suốt đời đền ơn đáp nghĩa.]
[Ghi nhớ ân tình, quyết lòng đền đáp.]
[Thụ ân một giọt nước, đáp trả bằng dòng suối.]
[Kẻ sĩ c.h.ế.t vì tri kỷ!]
...
[Giáo chủ! Lần A Nghiên cũng ngài thất vọng!!!]
Trương Tiểu Nguyên: “...”