82.
Trương Tiểu Nguyên lúc Xa Thư Ý bốn chữ “Đại Hội Võ Lâm”, trong lòng kìm bắt đầu kích động.
Đại Hội Võ Lâm đó! Đó là nơi gì chứ!
Nơi tụ họp đủ loại thông tin khắp giang hồ!
Đi dạo một chuyến về là thể Bách Hiểu Sinh giàu to phát tài, là nơi tuyệt vời bao!
Trương Tiểu Nguyên quả thực hận thể lập tức bay v.út tới đó ngay.
Y đè nén vạn phần kích động trong lòng, cố sức bày bộ dạng mấy để tâm mà lời sư phụ, sư thúc, vẻ đoan chính gật đầu, : “Con lời sư thúc ạ!”
“Bốn đứa các con cùng , cũng yêu cầu các con thật sự dẫn mấy đứa sư về.” Xa Thư Ý , “Lần ngoài Đại Hội Võ Lâm , Cung chủ Tán Hoa Cung Mai Lăng An sắp đến thọ yến, khi Đại Hội Võ Lâm kết thúc, các con thuận đường đến Tán Hoa Cung một chuyến, chúc thọ ông .”
Vừa nhắc đến Mai Lăng An, Trương Tiểu Nguyên lập tức nghĩ ngay đến đại đồ Kha Tinh Văn của ông . Mà nghĩ đến Kha Tinh Văn, liền nghĩ tiếp đến cái tư thế cong m.ô.n.g quỳ rạp mất mặt hôm đó của .
“Mai tiền bối sắp đến thọ yến ạ?” Trương Tiểu Nguyên chớp chớp mắt, “Ngũ tuần đại thọ?”
Cái mối tình thầy trò cấm kỵ quên tuổi tác , đúng là quên tuổi tác thật.
Xa Thư Ý gật đầu: “Ta chuẩn lễ vật …”
Xa Thư Ý hiệu mấy tạm chờ bên ngoài, trong sân. Chẳng mấy chốc, cầm một phong thư, đưa tay Lục Chiêu Minh, : “Chiêu Minh, đến lúc đó con cầm phong thư , đến Tiền Long Bảo Trang lấy lễ vật mừng thọ gửi ở chỗ bọn họ.”
Lễ vật gửi sẵn?
Tán Hoa Cung dù cũng là danh môn đại phái hàng đầu giang hồ, loại lễ vật mừng thọ , quá keo kiệt ắt hẳn thể mang . Mà đó cũng phong cách của Xa Thư Ý, Trương Tiểu Nguyên theo bản năng liếc mắt đỉnh đầu Xa Thư Ý, tiền riêng của Xa Thư Ý hề đổi, hiển nhiên lễ vật mấy ngày nay bỏ tiền mua.
Y nhớ Tiền Long Bảo Trang vốn là sản nghiệp của Xa gia, đối với Xa Thư Ý... là gửi, thể là thư về nhà bảo chuẩn một phần lễ vật mà thôi.
Quà tặng của thiếu chủ nhà giàu nhất kinh thành... chắc chắn đắt đến mức khoa trương.
Vương Hạc Niên cuối cùng cũng hồn từ sự thất vọng. Ông thấy cuộc đối thoại của mấy , khỏi liếc Xa Thư Ý, chút áy náy bực bội, thở dài : “Sư , xin , để tốn kém .”
Các môn phái giang hồ duy trì mối quan hệ xa gần, thể thiếu các lễ nghi khách sáo qua . Vương Hạc Niên quanh năm nghèo rớt mồng tơi chỉ mấy chục văn tiền, những lễ nghi đa phần là Xa Thư Ý . Hắn bỏ bao nhiêu tiền, e rằng chỉ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-52.html.]
Lục Chiêu Minh nhận lấy bái và thư, gọi một tiếng sư phụ, moi từ trong lòng cái tua kiếm cũ mà cất kỹ.
“Chuyến ít nhất cũng mấy tháng trời.” Lục Chiêu Minh chắp tay vái Vương Hạc Niên một cái, đưa tua kiếm tay Vương Hạc Niên, “Đồ vật sư phụ ban tặng, Chiêu Minh sợ mất, là giao cho sư phụ và sư thúc bảo quản .”
Trái tim đang chịu đả kích của Vương Hạc Niên đột nhiên hồi phục ít, đại khái là cảm thấy dù con cái cũng lớn cũng còn chút tác dụng. Ông hài lòng, gật đầu : “Yên tâm, vi sư nhất định sẽ bảo quản cẩn thận giúp con.”
Xa Thư Ý khẽ , : “Tua kiếm dùng nhiều năm, sớm cũ , sư phụ con vốn định đổi cho con cái mới.”
Vương Hạc Niên quả nhiên dễ dỗ, Lục Chiêu Minh một câu khiến ông thỏa mãn trong lòng, ngừng gật đầu, thuận theo lời Xa Thư Ý tiếp: “Không , sớm nên đổi .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên sững sờ.
Đại sư hóa chuyện như ?
“Hôm nay trời tối , lên đường ngoài, cũng kịp nữa.” Xa Thư Ý , “Các con cứ nghỉ ngơi tạm một ngày, sáng mai hãy , thế nào?”
Lục Chiêu Minh gật đầu đồng ý, Trương Tiểu Nguyên tự nhiên cũng ngừng gật đầu theo.
Lần , Xa Thư Ý là sắp xếp việc sửa sang nhà cửa cho sư môn. Với ngân khố rủng rỉnh, thứ đều thực hiện theo ý tứ của Xa Thư Ý. Quy mô nhà cửa và sân viện mở rộng gấp mấy so với xưa. Bọn họ thuê mười mấy công nhật, còn một đại nương chuyên đảm đang lo liệu cơm nước. Tuy món ăn đạm bạc, nhưng hương vị ngon miệng vô cùng. Đại nương thấy Trương Tiểu Nguyên là tiểu nhỏ tuổi nhất, còn đặc biệt múc thêm cho y một muỗng đồ ăn.
Trong bữa cơm, Lục Chiêu Minh dậy tìm Vương Hạc Niên. Hai họ lui về một góc chuyện trò. Trương Tiểu Nguyên liếc bọn họ vài bận, loáng thoáng họ đang nhắc đến chuyện Triệu Thừa Dương tìm nhị sư . Y bèn để tâm nữa.
Mới xa nhị sư và Hoa Lưu Tước vài ngày, Hoa Lưu Tước trông ủ rũ như tàu lá héo. Thấy Lục Chiêu Minh xuất hiện, Hoa Lưu Tước cũng chẳng vẻ gì vui mừng. Trương Tiểu Nguyên hiểu vì Hoa Lưu Tước thế, bèn lén hỏi Tưởng Tiệm Vũ. Tưởng Tiệm Vũ hỏi ngược y: “Tiểu Nguyên, thấy hòa thượng mới xuất gia ?”
Trương Tiểu Nguyên lắc đầu.
Hòa thượng thì y từng gặp, nhưng xưa nay y nào phân biệt ai là hòa thượng mới xuất gia.
Tưởng Tiệm Vũ chỉ về phía Hoa Lưu Tước: “Đấy, như Tiểu Lưu Tước đấy.”
Trương Tiểu Nguyên chợt hiểu .
Sư môn tuy chút tiền của, nhưng phần lớn đều dồn việc xây dựng. Sư phụ và sư thúc quen với lối sống thanh đạm, trong bữa ăn ít thịt cá, là ăn chay cũng chẳng sai.
Truyện của Gió lười~
Mà Hoa Lưu Tước khi nhập môn Lục Chiêu Minh cảnh cáo, dám còn tơ tưởng đến chuyện ong bướm. Huống hồ trong núi chỉ mỗi đại nương nấu cơm là nữ nhân, mà đại nương như vị hùng thể một bạt tai tiễn Hoa Lưu Tước về trời. Không rượu, thịt, nữ sắc, mấy ngày nay Hoa Lưu Tước sống chẳng khác gì kẻ tu.