Giam cầm giữa mùa mưa - 16-17

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:29:52
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16

"Chao ôi, bà nhà mà, cũng giống , thấy nó ngợm ướt sũng vì dầm mưa còn xổm ở bên ngoài là xót xa chịu nổi."

Một chiếc bàn, ông cụ bên cạnh Lộ Nghiên Trần, vỗ vai

"Sau đó hỏi mới , tiền đều tiêu hết tiền xe , tiền ở trọ, cháu xem cái thằng bé ."

Ông chỉ bát mì mặt

"Lúc đó cho nó bát mì , nó đang ăn thì bật , còn tưởng là do mì ngon quá, kết quả bà nhà bên cạnh hỏi nó cái gì, nó bảo là vì cần nó nữa."

lời ông cụ , trong lòng như cây kim đ.â.m từng nhát một.

Lộ Nghiên Trần vẫn luôn ngăn ông cụ chuyện nhưng thế nào cũng ngăn , cho đến khi hỏi: 

"Bà ạ?"

Lúc ông cụ mới im lặng.

Ông cúi đầu, một lát khổ

"Năm , ."

Ông dậy, xoa tóc Lộ Nghiên Trần: 

"Bây giờ mà, cũng chỉ nó còn mang đồ đến thăm , cái bà già , đến trong mơ cũng chẳng thèm về thăm ."

Ông cụ gian bếp tiếp tục bận rộn, Lộ Nghiên Trần cúi đầu ăn mì.

Trong lòng bao giờ phức tạp như thế .

Đợi ăn hết nửa bát mì mới bắt đầu ăn.

ăn hai miếng thì ăn nổi nữa.

Ngon quá.

Ngon đến mức .

"Một ngày kỳ thi đại học, đến nhà tìm ."

Tay Lộ Nghiên Trần đang cầm đũa khựng .

" thấy chuyện với nam sinh thường xuyên tìm hỏi bài , hỏi thích , bảo thích, còn thích đều là giả vờ."

đặt đũa xuống, về phía Lộ Nghiên Trần: 

"Đã thích , tại đến đây tìm ."

chỉ từng với là kỳ nghỉ sẽ đến đây ở.

chỉ ở thành phố , thành phố lớn như , tìm .

Đến mấy trăm tệ cũng .

Sao c.h.ế.t đói ở đây luôn .

Thèm mala quá

"Nam sinh đó cũng giống , gia cảnh nghèo."

Giọng Lộ Nghiên Trần yên tĩnh trầm mặc: 

"Khoảng thời gian chúng cãi , yêu đương với , khi từ chối thèm để ý đến nữa, lấy việc nhảy lầu đe dọa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/giam-cam-giua-mua-mua/16-17.html.]

Hơi thở nghẹn .

"Sau đó đều ở bên , tưởng bỏ cuộc, nhưng một ngày kỳ thi đại học, đến tìm ."

...

17

"Lộ Nghiên Trần, thoát khỏi ? Có cũng cảm thấy là một gánh nặng ?"

Giọng Triệu Miên sụp đổ tuyệt vọng, Lộ Nghiên Trần tại chỗ:

"Ngày mai còn thi, về ."

Trong con hẻm nhỏ tỏa mùi rác rưởi và xác động vật thối rữa, màn đêm đen kịt như nuốt chửng con .

"Cậu đừng giả ! Cậu chính là thích ! Lúc định nhảy lầu cũng chỉ là lờ nữa thôi! Cũng hề đồng ý ở bên !"

Lộ Nghiên Trần thêm gì nữa, xoay ,

"Nếu dám ! Ngày mai sẽ g.i.ế.c cái tên Tần Phóng !"

Thế là, bước chân Lộ Nghiên Trần khựng .

Tiếng tựa như gầm rống vang lên trong con hẻm nhỏ:

"Cậu chính là thích cái tên Tần Phóng đúng ? !"

Cậu tự một , giống như phát điên:

" , chắc chắn là thế , cũng tiện giống hệt lão già nhà ! Đều thích kẻ tiền! Lũ tiện nhân các ! Đều thích kẻ tiền!!!"

" g.i.ế.c , g.i.ế.c ..."

Lộ Nghiên Trần siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cố gắng giữ bình tĩnh, kích động :

"Triệu Miên, nghĩ nhiều , thích ."

"Cậu láo! Cậu thích tại xoay quanh suốt ngày!"

"Là thích , thích ."

Lộ Nghiên Trần nén cảm xúc trong giọng , tiếp:

"Cậu thật sự nghĩ nhiều ."

Bên ngoài con hẻm nhỏ truyền đến một tiếng động khẽ.

Ánh trăng phản chiếu một cái bóng.

Lộ Nghiên Trần chú ý, nhưng mặt Triệu Miên co rúm một chút.

Tiếp đó, Triệu Miên giống như uống t.h.u.ố.c an thần, bình thản mở miệng:

"Lộ Nghiên Trần, hỏi một nữa, thích Tần Phóng ?"

"Không thích."

"Không thích ? thấy hình như khá để tâm mà?"

"Chỉ là giả vờ thôi, để thích , sẽ phiền phức."

...

 

Loading...