Giả vờ mất trí nhớ - 8

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:27:54
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8

 

Khi về đến nhà mới chuyện gì xảy .  

Cha và vẫn coi thường Lâm Kính Chi và yêu cầu Nguyên Kiểu Kiểu cắt đứt liên lạc với .  

họ bỏ qua hai điểm.  

Thứ nhất, hai đang trong giai đoạn mặn nồng, lúc tình cảm của Nguyên Kiểu Kiểu dành cho Lâm Kính Chi đang ở mức cao nhất, hy vọng cô từ bỏ là thấp.  

Thứ hai, từ nhỏ đến lớn Nguyên Kiểu Kiểu nấy, cha và bao giờ ép buộc cô gì. Lần coi như trực tiếp kích hoạt tâm lý phản nghịch của cô , cô càng thỏa hiệp.  

 

Trong phòng khách, thấy đang đó lặng lẽ rơi lệ.  

Đứa con gái cưng thấu hiểu nỗi lòng khổ tâm của bà, còn gào thét mặt bà. Chồng bà thì đổ hết trách nhiệm lên đầu bà, bảo vì bà trông coi cẩn thận mới dẫn đến kết quả . chuyện bà mong , tại ai nấy đều oán trách bà?  

 

"Mẹ."  

Mẹ ngước lên, thấy đến mặt bà.  

Một tay cầm ly nước ấm, tay cầm tờ khăn giấy sạch, ánh mắt tràn đầy sự xót xa.  

"Mẹ ơi đừng nữa, chuyện trách , gì cả."  

 

Con chính là như , khi phủ định, trong lòng thấy vô cùng ấm ức, nhưng đột nhiên một về phía , bảo sai, thì sự ấm ức trong lòng sẽ phóng đại lên vô hạn.  

"Nguyên Ý, cũng thế , thực sự thế ..."  

Nước mắt rơi ngày càng nhiều, những lời than vãn đầy ấm ức cứ thế tuôn từng câu từng chữ.  

 

đặt ly nước sang một bên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho bà, lời nào nhưng vành mắt cũng đỏ hoe vì kìm nén.  

Sau khi xong, bà ôm chầm lấy .  

khẽ vỗ lưng bà, đợi đến khi bà mệt mới nhỏ giọng :  

"Mẹ ơi, bất kể thế nào nữa, con vẫn tin , con sẽ luôn ở bên , tin con."  

gì nữa.  

 

Một lúc lâu , bà buông , với ánh mắt vô cùng phức tạp.  

Thèm mala quá

"Nguyên Ý, là với con."  

đặt ly nước tay bà.  

"Mẹ, uống chút nước ạ."  

Bà nhận lấy ly nước, bắt đầu nhấp từng ngụm nhỏ.  

 

"Mẹ." lên tiếng, "Ba chắc là hôm nay xúc động quá mới như thôi, tin ba chứ. Ba yêu Kiểu Kiểu như thế, ruột của Kiểu Kiểu, ba chắc chắn yêu hơn mới đúng."  

Động tác đặt ly nước xuống của khựng .  

Thực sự là ?  

"Không, ông yêu , một chút cũng ."  

Sau trận lóc t.h.ả.m thiết, đang ở trạng thái tâm lý yếu đuối nên mới câu tận đáy lòng .  

gì nữa.  

 

Sau khi rời khỏi phòng , đến phòng Nguyên Kiểu Kiểu.  

Nguyên Kiểu Kiểu cũng , thấy trừng mắt như thể kẻ thù g.i.ế.c cha.  

nhiều, đặt chiếc điện thoại xuống.  

"Kiểu Kiểu, chị em đang buồn. Nếu liên lạc với thì cứ dùng điện thoại của chị ."  

"Chị mà bụng thế ?" Cô nghi ngờ tin.  

thở dài: "Kiểu Kiểu, chị , em là em gái chị, chị giúp em thì giúp ai? Chuyện chị sẽ , ba cũng chỉ trách chị thôi."  

Lúc mới miễn cưỡng tin lời.  

" thấy chị cũng chẳng gan đó ."  

 

trong phòng Nguyên Kiểu Kiểu sốt sắng nhắn tin với Lâm Kính Chi. Mới nhắn vài câu, mặt cô lộ nụ , trông vẻ hạnh phúc.  

Lâm Kính Chi giỏi ăn nhường nào, giỏi dỗ dành khác nhường nào. Hai năm chỉ bằng cái miệng mà khiến Nguyên Kiểu Kiểu yêu là minh chứng rõ nhất.  

 

Ở trong phòng một tiếng đồng hồ , cầm điện thoại ngoài.  

Ngày hôm , Nguyên Kiểu Kiểu chủ động thỏa hiệp, hứa với cha là tuyệt đối sẽ qua với Lâm Kính Chi nữa. Cha hài lòng, tưởng thành công.  

, thực là Lâm Kính Chi thành công.  

 

Nhân lúc cha đang vui vẻ, đột nhiên nhắc đến .  

Bà bảo cũng nên học thêm cái gì đó , dù cũng mười chín tuổi , thể cứ mãi thế .  

Nếu đổi đây chắc chắn Nguyên Kiểu Kiểu sẽ bất mãn, nhưng hiện tại trong lòng cô trong mộng của . Với giúp cô nên lẽ cô cũng thấy chẳng gì to tát, thế là gì.  

Cha cũng đang vui nên hỏi một câu học gì?  

trả lời một gia sư dạy kèm kiến thức cấp hai và cấp ba.  

 

Diệp Thời Nhất đúng là phụ đạo kiến thức cho , nhưng thể chỉ dựa sự chỉ bảo lúc nhàn rỗi của mà khiến thành tích tiến bộ vượt bậc , cần một bình phong che chắn thật .  

Yêu cầu cao, cha trực tiếp đồng ý ngay.  

 

Khoảng thời gian tiếp theo, nhận sự thiếu sót đối với nên thỉnh thoảng sẽ vài việc bù đắp, nhưng đều dám để Nguyên Kiểu Kiểu phát hiện vì sợ cô vui.  

phối hợp với bà, đóng vai một đứa con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện trong mắt bà.  

 

Hôm đó, nhận điện thoại của Diệp Thời Nhất gọi đến nhà, lúc đó là nửa đêm.  

Trong nhà ngoài và Nguyên Kiểu Kiểu chỉ . Cha đang tăng ca ở công ty về, hôm nay đến nhà bạn chơi và ngủ đó luôn.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/gia-vo-mat-tri-nho-pwaz/8.html.]

 

Điện thoại kết nối, thấy tiếng của Diệp Thời Nhất, kìm nén, đau khổ.  

"Chị Ý Ý, thực sự thấy khó chịu quá, chị thể đến ở bên một lát ? Ngoài chị , thực sự tìm đến ai nữa."  

màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ.  

"Thời Nhất, xin nhé, bây giờ muộn quá , là con gái tìm buổi tối tiện lắm, chuyện điện thoại với nhé."  

Đầu dây bên im lặng một lát đồng ý.  

 

Đêm đó chuyện điện thoại với đến tận sáng.  

Cậu nhiều, bảo từng nuôi một chú mèo, nuôi nhiều năm nhưng giờ chú mèo đó chạy mất, để mất nó .  

Cậu chú mèo đó là do mua cho khi bà còn sống. Bao nhiêu năm qua ngày ngày bên cạnh , nó trở thành một phần thể thiếu trong cuộc sống của , nhưng còn quan trọng hơn cả .  

Cậu tìm lâu, lâu nhưng mãi tìm thấy, sợ, sợ nó rơi tay kẻ , sợ nó sống .  

 

im lặng giọng , cuối cùng mới lên tiếng:  

"Thời Nhất, lẽ nó sẽ gặp một chủ thôi, nên chúc phúc cho nó."  

Diệp Thời Nhất im lặng. khẽ hát cho , là một bài dân ca dịu dàng.  

Sau khi ngân nga nửa tiếng, thấy giọng của Diệp Thời Nhất.  

"Chị Ý Ý, hình như yêu chị mất ."  

 

một nữa ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt tan biến, tia nắng đầu tiên rắc xuống bệ cửa sổ.  

"Thời Nhất, xem, trời sáng ."  

 

Sau ngày hôm đó, Diệp Thời Nhất đối xử với càng hơn, còn là kiểu một cách lộ liễu.  

Đồ ăn, đồ dùng, đủ thứ đồ đạc cứ dồn dập gửi đến chỗ .  

Nguyên Kiểu Kiểu thấy vô cùng khó chịu, nhưng Diệp Thời Nhất chẳng thèm quan tâm đến cô , cho dù cô nổi cáu cũng lờ , còn cho phép cô bắt nạt dù chỉ một chút.  

 

Nguyên Kiểu Kiểu định dùng chiêu cũ là thẳng với cha .  

Diệp Thời Nhất đe dọa cô rằng nếu cô thực sự thì sẽ đem chuyện cô và Lâm Kính Chi cho .  

Nguyên Kiểu Kiểu dám nữa, chỉ thể hết đến khác trừng mắt .  

 

Lâm Kính Chi dùng những điện thoại khác gửi cho nhiều tin nhắn, bảo tránh xa Diệp Thời Nhất , đừng tin , tuyệt đối .  

thèm để ý đến những tin nhắn đó, chúng cứ gửi liên tục mấy ngày mới thôi.  

 

Sinh nhật mười tám tuổi của Nguyên Kiểu Kiểu đến.  

Cha đương nhiên tổ chức linh đình, và với tư cách là chị của Nguyên Kiểu Kiểu, cũng tham dự.  

Ánh mắt Nguyên Kiểu Kiểu giấu nổi vẻ hả hê, định bẽ mặt trong ngày sinh nhật .  

Vừa , cũng chuẩn cho cô một món đại lễ.  

 

Ngày diễn tiệc sinh nhật, khách mời đến đông, bạn bè quen của Nguyên Kiểu Kiểu, cũng những quan hệ với cha đến ủng hộ.  

Cha thực sự yêu Nguyên Kiểu Kiểu, từ khi cô chào đời đến nay, năm nào ông cũng chụp cho cô nhiều ảnh, ông định hôm nay sẽ chiếu từng tấm một lên màn hình.  

Nếu đúng như thế thì những tấm ảnh chắc chắn sẽ cảm động.  

 

Tuy nhiên, khi máy chiếu bật lên, thứ xuất hiện bên là một tờ giấy khám thai, tên ghi là Tuyên Nhiễm.  

"Chuyện gì thế ?" Nhìn thấy tờ giấy , cha hốt hoảng.  

Nguyên Kiểu Kiểu vốn hiểu chuyện gì bỗng lộ vẻ chấn động. Theo bản năng cô định tìm Tuyên Nhiễm để hỏi cho rõ ngọn ngành, nhưng một vòng mới sực nhớ hôm nay Tuyên Nhiễm thấy khỏe nên đến.  

 

Hình ảnh máy chiếu đổi, trực tiếp là ảnh mật của Tuyên Nhiễm và một đàn ông.  

Người đó chính là cha của cô .  

lập tức nhận chuyện gì đang xảy , thể tin nổi về phía cha .  

Những tấm ảnh vẫn cứ lượt hiện , khiến buổi tiệc sinh nhật mười tám tuổi chuẩn kỹ lưỡng của cô trở thành một trò cho thiên hạ.  

 

Mặc dù cha bảo tắt máy chiếu nhưng cũng thể cứu vãn gì nữa.  

Mẹ chịu đựng nổi cú sốc nên ngất ngay tại chỗ.  

cảnh tượng hỗn loạn , khóe môi nhếch lên một chút, bước tới cùng dìu dậy.  

"Chúng đưa bệnh viện thôi."  

Người đang bối rối lập tức theo lời .  

 

Khi tỉnh trong bệnh viện, bên cạnh chỉ một .  

Bà theo bản năng quanh một vòng, khi thấy ai khác thì nén nổi vẻ thất vọng.  

mà bật .  

"Nguyên Ý, bây giờ ba con chuyện như thế , con bảo đây?"  

Chắc bà bao giờ ngờ rằng cái gia đình hạnh phúc mà bà vẫn tưởng bấy lâu nay trở nên thế , thể tan vỡ bất cứ lúc nào.  

 

"Mẹ ơi, chuyện trách Kiểu Kiểu , con nghĩ em cố ý , chắc em cũng bạn cùng lớp mà ngày nào cũng dẫn về nhà tâm địa như thế."  

Mẹ sực nhớ , Tuyên Nhiễm là do Nguyên Kiểu Kiểu dẫn về nhà.  

Giây phút , cho dù là đứa con gái bà yêu quý nhất, trong lòng bà cũng khỏi nảy sinh chút oán hận. Hơn nữa, đứa con gái khi bà tỉnh trong bệnh viện còn chẳng thấy bóng dáng , chẳng bằng đứa con thất lạc mới tìm về .  

 

"Mẹ ơi, Kiểu Kiểu đến, lẽ là đang xử lý những việc quan trọng hơn." thêm .  

Mẹ gì, sắc mặt vẫn vô cùng khó coi.  

Có việc gì quan trọng hơn sức khỏe và thể của đẻ ?  

 

Loading...