Giả vờ mất trí nhớ - 5
Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:27:08
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
"Cậu đang gì đấy? Đừng bảo là đang sách nhé?"
Trong lớp học sáng thứ Hai, đang tại chỗ chăm chú lật xem cuốn sách tay, đột nhiên cuốn sách giật phắt .
ngước lên, thấy La Mạt Mạt.
Nguyên Kiểu Kiểu nhiều bạn, nhưng chơi nhất với cô là La Mạt Mạt.
La Mạt Mạt cũng là duy nhất dám những chuyện mà các nữ sinh khác dám.
Nhà cô tiền, tuy bằng nhà họ Nguyên nhưng cũng chẳng kém là bao.
"Sách lớp ba?" Giọng đầy vẻ khó tin của cô vang lên ch.ói lói, ngay lập tức thu hút sự chú ý của những khác trong lớp.
Họ về phía như đang xem kịch vui.
"Mọi xem, mười chín tuổi , cùng một phòng học với chúng đành, còn sách lớp ba, đây là một đứa trẻ thiểu năng đấy chứ?"
Cả lớp đều ồ lên vì câu của cô .
La Mạt Mạt cũng là đối tượng mà một nịnh bợ, thế nên nhiều tiếng hùa theo.
cầm b.út, giữ nguyên động tác và biểu cảm cũ.
"Cậu hình như dù thế nào cũng giận nhỉ? Thật là lạ."
"Nghe t.a.i n.ạ.n xe , thấy chỉ mất trí nhớ , mà còn đ.â.m cho ngốc luôn ."
"Có khả năng đấy."
Thèm mala quá
Những lời xì xào bàn tán xung quanh lọt tai , nhưng vẫn hề phản ứng.
La Mạt Mạt thấy thật nhạt nhẽo, bèn ném trả cuốn sách .
Bây giờ là giờ nghỉ trưa, còn một tiếng nữa mới đến tiết , cô là để giúp Nguyên Kiểu Kiểu lấy đồ.
Nguyên Kiểu Kiểu nhiều bạn, nhưng cô cho phép khác động đồ của , La Mạt Mạt là ngoại lệ duy nhất, thế nên những việc La Mạt Mạt thấy khá là hãnh diện.
Cô thọc tay cặp sách của Nguyên Kiểu Kiểu, lôi một chiếc túi nhỏ.
Kèm theo đó là một phong thư màu hồng.
Nhìn qua là thư tình, La Mạt Mạt để ý lắm cho đến khi cô cầm phong thư lên, thấy hình vẽ đó, động tác khựng .
Vài giây , cô trực tiếp xé phong thư, lấy tờ giấy bên trong .
Cả lớp cô thấy gì, chỉ thấy sắc mặt cô đổi liên tục, cuối cùng cầm phong thư và tờ giấy, đùng đùng nổi giận rời khỏi lớp học.
"Mạt Mạt thế?"
"Không nữa, chúng xem thử ? Tớ lo."
Lấy danh nghĩa lo lắng, mấy theo để xem kịch.
Những còn , hoặc là do dự cũng theo, hoặc là tụm năm tụm ba nhỏ giọng bàn tán suy đoán.
khẽ đầu, chiếc cặp sách của Nguyên Kiểu Kiểu đang mở toang để hớ hênh bàn, khóe môi nhếch lên một chút ai nhận .
nhanh đó thu hồi ánh mắt, tiếp tục chăm chú sách.
Gần đến giờ học Nguyên Kiểu Kiểu mới , sắc mặt cô cực kỳ khó coi, mang theo một luồng lửa giận khiến dám gần.
La Mạt Mạt lưng cô , sắc mặt cũng tệ, ánh mắt cô Nguyên Kiểu Kiểu cứ như kẻ thù.
Những xem kịch cũng về, trong tình cảnh , một ai dám ho he gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/gia-vo-mat-tri-nho-pwaz/5.html.]
Sự im lặng trong lớp kéo dài cho đến khi tiết đầu tiên của buổi chiều kết thúc. Tiết đầu tiên là tiết của giáo viên chủ nhiệm, cả lớp cơ bản đều sợ bà, ngay cả Nguyên Kiểu Kiểu cũng .
tan học thì cô còn kiêng dè gì nữa.
"La Mạt Mạt, điên ? Cái loại bạn trai của , tưởng ai cũng thèm mắt đến chắc? Anh đưa thư tình cho là việc của , giỏi thì mà mắng , đến đây diễu võ dương oai cái gì?"
La Mạt Mạt cũng hạng , cô phắt dậy, giọng còn to hơn cả Nguyên Kiểu Kiểu.
"Nguyên Kiểu Kiểu, đừng tưởng tâm tư gì. Cậu đúng là mắc bệnh công chúa, hận thể để tất cả đều thích , lấy trung tâm. Cậu thực sự nghĩ bọn họ đều thật lòng bạn với ? , họ chẳng qua là kiếm chác từ thôi."
Giọng La Mạt Mạt khá ch.ói, khi cao giọng càng ch.ói tai vô cùng.
lúc , ngoại trừ Nguyên Kiểu Kiểu dám lên tiếng , những khác đều im phăng phắc, lặng lẽ hóng hớt.
Hai bạn bao nhiêu năm trời, ai hiểu rõ đ.â.m chỗ nào là đau nhất bằng họ.
Để tổn thương đối phương, lý trí của họ dần mất kiểm soát, những gì nên và nên đều tuôn sạch sành sanh.
Nguyên Kiểu Kiểu bảo bạn trai của La Mạt Mạt là một thứ bẩn thỉu, lưng cô tòm tem với bao nhiêu , chỉ La Mạt Mạt mới coi như bảo bối.
La Mạt Mạt tức quá đến cả .
Cô bảo là con nuôi của nhà họ Nguyên, mà là con gái lớn thất lạc mới tìm . Điều khiến cả lớp chấn động.
Đủ loại ánh mắt đổ dồn về phía : kinh ngạc, thương hại, tội nghiệp, tò mò... đủ cả.
Cuối cùng chuyện kinh động đến giáo viên chủ nhiệm, kết thúc bằng việc cả hai gọi ngay lập tức, tiết thứ hai mới thể diễn bình thường.
Hết một tiết nữa, hai tranh cãi nảy lửa trong văn phòng, thậm chí còn động tay động chân. Giáo viên chủ nhiệm bất đắc dĩ mời phụ , cả hai đều phụ đưa về.
Không Nguyên Kiểu Kiểu ở đó, những tò mò chuyện vây quanh , hy vọng thể thỏa mãn sự hiếu kỳ của họ.
ôm cặp sách liên tục lắc đầu, vẻ dám gì.
Sức tưởng tượng của con là phong phú nhất, họ bắt đầu tự biên tự diễn, dùng những gì tưởng tượng để tự cho một câu trả lời. Cho dù chỗ nào hợp lý, mấy cùng thảo luận một chút về những gì nghĩ cũng vẻ như thật .
"Nhiễm Nhiễm." chủ động đến bên cạnh một nữ sinh.
"Cậu gọi tớ là gì?" Nữ sinh tên là Tuyên Nhiễm, với ánh mắt chút vui.
Cô là một trong những thường xuyên vây quanh Nguyên Kiểu Kiểu, bình thường đều bảo gì nấy.
"Xin nhé, nhớ một Kiểu Kiểu gọi như , tưởng cũng thể." cúi đầu, vẻ đầy áy náy.
Tâm trạng Tuyên Nhiễm hơn hẳn.
"Nói , tìm tớ việc gì?"
"Nhiễm Nhiễm, Kiểu Kiểu bây giờ náo loạn với bạn nhất như , chắc tâm trạng sẽ tệ lắm. em thích nên dám xuất hiện mặt em . thì khác, em từng ngoài Mạt Mạt , là hiểu em nhất, thể thăm em ?"
Nụ mặt Tuyên Nhiễm rạng rỡ, tâm tư cũng bắt đầu xoay chuyển.
"Tớ là bạn của Kiểu Kiểu, đương nhiên ."
Tiết tự học tối hôm đó, Tuyên Nhiễm mặt trong lớp, cô đặc biệt xin nghỉ để đến nhà họ Nguyên.
liếc chỗ trống của cô , khi thu ánh mắt, khóe môi khẽ nhếch cuốn sách trong tay.
Món quà đầu tiên gửi , đến lúc chuẩn món quà thứ hai .