11
Từ khi ký ức, sống ở cô nhi viện.
Dì ở cô nhi viện bảo cha bỏ rơi, họ đặt tên là Tiểu Ý, họ, chỉ vì ngày đặt tên cho dì thấy hạt ý dĩ.
Cô nhi viện lớn, mấy chục đứa trẻ mồ côi và vài dì chăm sóc. Cuộc sống ở đó , đồ ăn nhưng nhiều, ch.óng đói nên nhiều lúc nhịn.
Điều đầu tiên học là sắc mặt của các dì, lấy lòng các dì.
Chỉ như , thứ nhận mới nhiều hơn những khác, các dì mới quan tâm đến thêm vài phần, những kẻ khác dám bắt nạt .
Điều thứ hai học là phản kháng.
Nơi nào đông là nơi đó thị phi, ngay cả trẻ con cũng ngoại lệ. Ở những góc mà các dì thấy, những đứa trẻ tính cách mềm yếu sẽ bắt nạt.
quan sát thấy rằng nếu trong đầu tiên bắt nạt mà phản kháng hoặc phản kháng thất bại, đó gì cả, thì sẽ dễ dàng bắt nạt thứ hai, thứ ba.
Chúng chỉ bắt nạt những kẻ dễ bắt nạt thôi, nên khiến trở nên dễ bắt nạt.
Thèm mala quá
Năm năm tuổi, nhận nuôi, trong tên thêm họ Tống.
Người nhận nuôi là một gia đình bình thường. Trước khi nhận nuôi, mong đợi chuyện . Nghe như là thể gia đình của riêng , như sẽ nhịn đói nữa.
Tuy nhiên, thứ họ cần là một lao động giúp việc.
Ngay ngày đầu tiên đưa về, họ dạy việc. Lúc đầu khó, quét dọn lau chùi và chạy vặt.
Làm phần thưởng, nhưng sai chắc chắn sẽ hình phạt.
Lúc đầu hề một lời oán thán nào.
Họ cho ăn, mặc, ở, bắt việc là chuyện đương nhiên, sai phạt cũng sai.
Chỉ là một thời gian, mới hiểu , hóa chỉ sai mới đ.á.n.h, mà khi họ tâm trạng , vẫn đ.á.n.h như thường.
Mức độ họ tay tùy thuộc tâm trạng của họ, khi đ.á.n.h xong còn cho ăn cơm, buổi tối nhốt ngoài cửa, cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/gia-vo-mat-tri-nho-pwaz/11.html.]
Nhiều lúc đói bụng ngủ ngay cửa.
Nếu may mắn sẽ gặp một bụng cho chút đồ ăn, nhưng trường hợp như quá ít, còn cha nuôi bắt gặp một .
Thế là , họ nhốt trong phòng, bắt nhịn ăn suốt hai ngày liền.
Ngay từ nhỏ bệnh dày .
Họ một đứa con trai tên là Tống Bảo, lớn hơn bốn tuổi, cưng như báu vật, nỡ để nó bất cứ việc gì, càng nỡ nổi cáu.
Tống Bảo tính cách tồi tệ, thích nhất là bắt nạt , phá phách lúc việc, thêm dầu lửa lúc phạt vì sai, và lấy nơi trút giận khi nó tâm trạng .
Lúc nhốt trong phòng, nhịn đói suốt hai ngày, nó cầm một chiếc bánh bao xuất hiện, dùng đủ lời lẽ nh.ụ.c m.ạ , bẻ chiếc bánh bao từng miếng từng miếng một ném xuống đất, lúc đó đói đến cực điểm màng đến bụi bẩn bánh bao mà nhặt lên nhét ngay miệng.
Để sống sót, vứt bỏ lòng tự trọng, vứt bỏ tất cả.
Gặp Lâm Kính Chi là năm mười tuổi.
Năm đó trốn khỏi nơi , trốn thật xa. Khi đang đói lả thì gặp Lâm Kính Chi cũng bằng tuổi .
Lâm Kính Chi đưa cho một chiếc bánh bao. Sau mới cuộc sống của cũng chẳng mấy khấm khá, chiếc bánh bao đó là bữa tối của .
và Lâm Kính Chi quen vì một chiếc bánh bao, và cũng vì chung một phận hẩm hiu mà trở thành bạn bè, thậm chí là quan trọng nhất của .
Anh là con nuôi, nhưng mất sớm, cha lấy vợ khác, vợ mới sinh cho ông một đứa con trai. Người ghẻ là cha ghẻ, Lâm Kính Chi chính là như .
Chúng chung một mục tiêu: rời khỏi nơi , cũng , rời khỏi nơi một cách triệt để.
Cha nuôi cho học. Trường học trấn tốn học phí, chỉ cần một trăm đồng tiền sách vở mỗi học kỳ, nhưng họ nỡ bỏ tiền đó. Việc học cũng đồng nghĩa với việc lao động trong nhà ít .
Họ cũng chẳng , vì giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm, họ đành mặt nặng mày nhẹ đưa đến trường.
và Lâm Kính Chi đều rằng học là con đường duy nhất để chúng thoát khỏi nơi , thế là chúng dành bộ tâm sức việc học, giám sát lẫn , giúp đỡ lẫn .
Ở trường ai dám bắt nạt chúng , lúc đó chúng thể vì mà đ.á.n.h bất chấp cả tính mạng.